NHẬT KÝ HỌC ĐÀN TRANH CỦA HỌC TRÒ GIÀ

NHẬT KÝ HỌC ĐÀN TRANH CỦA HỌC TRÒ GIÀ
5 (100%) 1 vote

PHẨN 1: TRÒN XOE MẮT

Tôi yêu đàn tranh từ nhỏ, nhưng chưa có dịp được học. Phần vì lúc trẻ phải lo học hành, phải lo có nghề nghiệp để sống, phần thì bận rộn lo cho gia đình với 2 con nhỏ. Do đó không có điều kiện để học cây đàn mình thích. Bây giờ khi con cái đã trưởng thành, các cháu đều có gia đình riêng, tôi đã có thể thực hiện điều mình mơ ước: học đàn tranh.

Tôi tìm đến CLB. Tiếng Hát Quê Hương – Cung Văn Hóa Lao Động TP.HCM vì tôi đã được xem nhiều chương trình của ban này trên truyền hình. Điều mà tôi thích nhất là bên cạnh những cô cậu thanh niên, còn có mấy mái đầu bạc như tôi. Thì ra không phải chỉ có thanh niên học, mà còn có cả phụ lão nữa, tôi tự nhủ để lấy thêm can đảm. Tuy nhiên, khi đặt chân lên mấy bực thang dẫn vào lớp học, tim tôi vẫn đập thình thịch. Tôi đứng lại trước cửa phòng, nhìn vào trong quan sát. Ồ, có mấy người trạc tuổi tôi, lại còn có cả người chắc lớn tuổi hơn tôi nữa vì mái đầu đã bạc trắng, họ đang say sưa khảy đàn, người thì khảy đàn bầu, người thì khảy đàn tranh. “Thì ra mình còn trẻ chán!”. Tôi mỉm cười và mạnh dạn bước vào phòng ghi danh. Người Thầy đầu tiên mà tôi được học là Cô Phạm Thúy Hoan, chủ nhiệm của câu lạc bộ, người mà tôi vẫn thường thấy trên TV trong các chương trình âm nhạc dân tộc. Cô dạy rất dễ hiểu và rất vui làm bao nhiêu lo lắng của tôi tan biến. Mới chỉ học một giờ đầu mà tôi đã được thực tập trên đàn. Không thể nói hết những cảm xúc của tôi khi những ngón tay được chạm vào dây đàn. Ôi, thật sung sướng! Thật ngạc nhiên và cũng thật “khâm phục” mình! Ngoài Cô Hoan và vài Thầy Cô khác, tôi còn thấy có nhiều học viên trẻ tuổi, tình nguyện tới giúp những người mới học, giống như trong một gia đình, người học trước giúp người học sau. Một giờ học đàn trôi qua nhanh chóng, đúng 9 giờ, tất cả chúng tôi ngồi vào học hát Dân Ca. Lại một lần nữa “tròn xoe mắt” trước không khí hào hứng và nhiệt tình của tất cả mọi người. Từng câu dân ca vang lên như một sợi dây thiêng liêng vô hình nối liền chúng tôi với cha ông, ai cũng say sưa hát như hát cho chính mình nghe, như hát để tỏ lòng cảm ơn những người đã có công sáng tạo những câu ca tuyệt vời, và hát cũng là phương tiện giúp những người mới học đàn như tôi được vững nhịp hơn. Nhìn người bạn ngồi bên cạnh đang cầm 1 máy cassette nhỏ: “Bác thâu gì vậy?” – “Mình già rồi học trước quên sau, các Thầy Cô khuyến khích đem máy thâu các bài học để về nhà lỡ có quên thì bật lên nghe cho thuộc”.

Lại một lần nữa tôi “tròn xoe mắt”: cho thâu bài đem về nhà?… cho thâu bài đem về nhà?… chuyện khó tin nhưng có thật 100%!!!

Cảm ơn các Thầy Cô của Tiếng Hát Quê Hương, những người đã hết lòng với học trò và với âm nhạc dân tộc.

PHẨN 2: MỘT CHÚT XÍU…

Buổi học thứ hai của tôi.

Cô giáo dạy tôi chỉ hơn con gái tôi chừng 5-7 tuổi, rất lịch sự nhưng cũng rất “nguyên tắc”: “Xin Bác ôn lại bài cũ trước khi học bài mới”. Vì đã tập ở nhà nhiều lần đến thuộc lòng nên tôi hăng hái đàn liền. Nghe xong cô giáo khen: “Tốt quá, rất là đúng nhịp, đúng bài, chỉ cần lưu ý một chút xíu nữa thôi: Bác để bàn tay thật tự nhiên, thoải mái, ngón tay hơi cong lại một chút như thế này này, khảy nhẹ nhàng chứ không được gồng ngón tay lên. Khi ngón tay gồng lên, tiếng đàn sẽ mạnh quá, không hay, sau này khó đàn nhanh mà trông lại rất xấu nữa”. Cô giáo khảy vài tiếng cho tôi thấy, rồi nhẹ nhàng cầm bàn tay tôi, đặt lại cho đúng và đẹp. “Bây giờ xin Bác đàn lại một lần nữa xem sao”. Tôi làm theo lời Cô và lạ thay, tiếng đàn nghe dịu dàng, mềm mại và nhất là cánh tay và ngón tay không bị mỏi như lúc trước nữa.

Cứ như thế, ngày qua ngày, khi thì cô sửa ngón Á cho đúng nhịp, lúc lại nhắc ngón rung phải kéo dài hơn, khi thì cho cả lớp hòa chung, lúc lại sửa cho từng người một. Vất vả nhất là lúc sửa về nhịp. Tay với chân luôn phải khớp với nhau, chân gõ nhịp phải thật đều… A, học cái này tôi mới khám phá ra rằng các cô cậu nhỏ tuổi thường nóng tính, hay hấp tấp hoặc hăng hái quá nên rất khó gõ chân cho đều. Tôi thì lớn tuổi nên điềm tĩnh hơn, nhưng lại hay rề rà, rụt rè và nhiều lúc đàn cứ từ từ chậm lại như cái xe sắp hết xăng! Vậy mà lúc nào cô cũng kiên nhẫn, đặc biệt là lúc nào cũng khuyến khích chúng tôi : “ Cố lên, một chút xíu nữa thôi thì tuyệt vời… Một chút xíu nữa thôi…”. Nhờ cái điệp khúc “một chút xíu” dễ thương đó mà mọi người đều vui vẻ chịu khó tập luyện, tiến bộ trông thấy. Về phần tôi thì đến nay, qua hơn 3 tháng trời, “ một chút xíu” đã giúp tôi học hết chương trình lớp 1, và bây giờ thì chuẩn bị thi cuối khóa đây.

PHẨN 3: THI CUỐI KHÓA

“Tôi không thi được không cô?… Già rồi, học cho biết thôi, chứ có muốn thi đua gì nữa đâu…”. Tôi ngập ngừng hỏi cô giáo.

“Dạ, thi chứ Bác. Thi để kiểm tra xem mình đã học đầy đủ và kỹ lưỡng chưa. Đây là thông lệ của THQH mà, ai cũng phải qua cái “cầu” này hết”. Cô giáo thấp giọng hơn: “Các Bác lớn tuổi mà thi sẽ là tấm gương sáng cho các em nhỏ tuổi noi theo đó!”. Cô cười động viên tôi: “Mà chỉ phải chọn có 2 bài trong chương trình đã học, Bác đàn tốt lắm mà”. Cô sốt sắng: “Bác tính chọn 2 bài nào? Một bài nhạc cổ và một bài nhạc mới. Bác thích bài Thu Hồ hay Tam Pháp Nhập Môn, hay Long Hổ Hội? Còn nhạc mới? Bác tính chọn bài Vào Rừng Hoa, Con Chim Non hay Cô và Mẹ, hay bài nào khác ?”.

Trước nhiệt tình của cô giáo, tôi không thể nào lùi bước được nữa. Thế là đành phải “nhắm mắt đưa tay”!

Đúng 9 giờ, mọi người ngồi vào hát dân ca. Khoảng 10 phút sau, mọi người ngưng hát để dành ít phút thi. Hôm nay có một học viên thi đàn bầu và tôi thi đàn tranh. Đàn bầu thi trước. Không hiểu sao thấy người ta thi mà mình lại run quá. Tôi nhìn quanh, vẫn những gương mặt quen thuộc mọi khi, vẫn Thầy và Bạn đó, vậy mà sao mình lại hồi hộp thế? Phải chăng tại bầu không khí đang ồn ào bỗng nhiên im lặng, mọi cặp mắt dổ dồn vào người thi chăng? Tiếng đàn bầu vừa dứt, mọi người vỗ tay làm tôi càng luống cuống…

Tới phiên tôi thi, tôi cười (để trấn tĩnh mà ) rồi tự giới thiệu tên họ và bài thi, xong rồi ngồi xuống chuẩn bị đàn. Chân tôi bắt chéo qua nhau, vẫn ngồi cái ghế mọi khi mà hôm nay sao nó cứ cập kênh thế nào ấy. Thì ra… tại chân tôi… run chứ không phải tại cái ghế !!! Tôi chọn bài Thu Hồ nên bắt đầu đàn bằng chữ Á: “Á – Re Re Mi Mi Sol La – Sol Sol La La Do – Á – La La…” thì bốc hụt thành “Do-Do”, thế là ngưng lại không đàn được nữa! “Không sao, Bác đàn lại lần nữa đi”. Giọng nói nhẹ nhàng của cô giáo, cô đang đứng cạnh nhìn tôi mỉm cười. Tự nhiên tôi thấy bình tĩnh lại. Tôi bắt đầu đàn lại, và đàn một mạch suôn sẻ cả hai bài. Tai tôi ù đi vì tiếng vỗ tay của mọi người. Cô giáo nhận xét về từng người thi, chỗ được và chưa được, sau đó tuyên bố kết quả, các bạn biết không: tôi được xếp vào loại… Giỏi !!!

Loại Giỏi …??? Chết rồi!!!… Hết được học tà tà !!!

PHẨN 4: SÂN KHẤU

Một sự kiện bất ngờ đến với tôi khi nghe cô chủ nhiệm thông báo: sáng chủ nhật 22-11-2009 chúng ta sẽ có buổi biểu diễn tổng kết cuối năm. Tất cả những ai đã thi cuối khóa đều được nhận giấy chứng chỉ, đồng thời sẽ biểu diễn báo cáo. Lớp Đàn Tranh 1 và 2 sẽ đàn bài Tam Pháp Nhập Môn và Ra Chơi Vườn Hoa, lớp Đàn Tranh THQH và Chùa Kim Cương sẽ đàn 2 bài Non Cao Tươi Đẹp và Lý Đất Giồng , lớp Đàn Bầu sẽ đàn 2 bài Lý Bông Sen và Ngũ điểm Mai – Tọa Ngọc Lầu, lớp Dân Ca sẽ biểu diễn bài Trẩy Hội Mùa Xuân… Không khí trong lớp vui hẳn lên, mọi người nhao nhao hỏi “Mấy giờ phải có mặt hả cô?”, “Mặc áo dài hay áo ngắn?”, “Đem đàn của mình hay mượn đàn của lớp?”, “Vào cửa tự do hay phải có giấy mời?”, “Các lớp vẫn học hay được nghỉ???”… Sau khi trả lời các thắc mắc của học viên, cô chủ nhiệm trả lại phòng cho dàn nhạc tập.

Đợi cô ra ngoài hành lang, tôi gặp cô và hỏi: “Tôi không diễn được không cô? Chưa lên sân khấu bao giờ, tôi ngại lắm, phần nữa thì toàn các em trẻ không, mình già rồi, ngồi đàn chung ngại lắm”. Cô nhìn tôi ngạc nhiên: “Ồ, chắc bác không biết rằng báo chí và mọi người đều khen CLB.THQH mình có màn trình diễn đàn tranh 3 thế hệ rất độc đáo sao? Bác cứ hòa chung đi mà, không sao đâu”. Có mấy em cùng lớp nghe vậy cũng chạy tới năn nỉ: “Bác đàn chung với tụi con cho vui. Đông người cùng đàn sẽ đỡ run hơn. Tụi con thấy bác đàn rất đúng nhịp, bác đàn chung cho tụi con dựa theo nhe bác”. Đành cười thua…

Sau phần biểu diễn của dàn nhạc, tới phần phát chứng chỉ, phát học bổng, phát quà lưu niệm, và rồi đã tới tiết mục của chúng tôi. Chúng tôi lần lượt ra chào khán giả, rồi ngồi xuống chuẩn bị đàn. Khác với lo sợ ban đầu, chúng tôi bình tĩnh đàn, rất rập ràng, thoải mái. Đàn 2 bài mà thấy sao ngắn thế, ước gì được đàn thêm bài nữa!!! Chúng tôi cùng cười rất tươi cúi chào khán giả trong tiếng vỗ tay vang dội cả hội trường. Lần đầu tiên được hưởng cảm giác rất vui là đã đem lại niềm vui cho mọi người, và cũng lần đầu tiên thấy mình “oai” quá: được lên sân khấu!

VÀI LỜI TÂM SỰ

Không biết các bạn có theo dõi đầy đủ hết 4 phần Nhật ký của HỌC TRÒ GIÀ chưa? Nếu các bạn chưa đọc hết thì hãy trở lại phần giới thiệu rồi lần lượt xem các phần 1 – 2 – 3 – 4 để biết thêm về quá trình đi học nhạc dân tộc của một người lớn tuổi nhé! Hy vọng sau khi đọc xong, sẽ có một chút tình cảm hay suy tư gì đó đọng lại trong lòng các bạn, để các bạn càng thương thêm những con người như vậy và dần quay trở về với âm nhạc truyền thống, văn hóa truyền thống Việt Nam.

Ắt là sẽ có người cười vui khi đọc vì những tình huống xảy ra trong việc học đàn của HỌC TRÒ GIÀ, hoặc cũng có người rơm rớm nước mắt vì thương và phục, hay là cũng có người xem đây như là một câu chuyện về gương học tập để khuyến khích động viên mình hoặc người thân của mình… Tất nhiên mỗi người đều có cảm nhận của riêng mình đối với câu chuyện nhật ký này, chúng tôi chỉ là người bắt nhịp cầu để đưa những cảm xúc chân thành của tác giả đến với tất cả bạn bè, người thân của THQH. Nhịp cầu thân ái sẽ luôn nối liền những trái tim đồng điệu…

Tác giả HỌC TRÒ GIÀ khi biết những suy tư của mình được đăng trên blog THQH đã vui mừng nói với chúng tôi rằng tác giả rất hạnh phúc và hãnh diện. Cũng nhờ những suy tư này mà tác giả có thể góp phần vào việc động viên những người bạn cùng lứa tuổi tiếp tục tham gia những sinh hoạt bổ ích có mục đích hướng về văn hóa truyền thống hơn là việc ngồi không rảnh rỗi ở tuổi về chiều. “Có công mài sắt có ngày nên kim”, nếu thực sự cố gắng sẽ đạt được thành quả mong muốn. Tác giả không xuất thân từ trường Nhạc, cũng không sớm được tiếp xúc với đàn Tranh nhưng rất dũng cảm trong quyết định học đàn của mình. Và giờ đây, HỌC TRÒ GIÀ đã có thể thực hiện ước mơ bấy lâu chưa làm được vì công việc mưu sinh trong đời sống. Có thể đây chính là một trong những niềm vui của tác giả khi họ còn làm được việc có ích cho mình, cho đời. Chính những người như vậy làm chúng tôi cảm thấy thật vinh dự khi họ gia nhập vào đại gia đình THQH và cùng đóng góp công sức để giữ gìn âm nhạc dân tộc. Đôi khi họ còn là tấm gương để mọi người cùng noi theo và cùng tiến bộ. Cảm ơn tác giả HỌC TRÒ GIÀ nhiều lắm!

Có một câu nói rất hay như thế này:

“Hạnh phúc là có việc gì đó để làm, có ai đó để yêu thương và có điều gì đó để hy vọng”

Qua 4 phần nhật ký, các bạn có thể biết tác giả HỌC TRÒ GIÀ đã có những hạnh phúc như thế nào rồi phải không? Chúng tôi cũng rất vui với hạnh phúc đó và chia vui với tác giả. Chúng tôi cũng không rõ tác giả có viết tiếp suy tư hay những tình huống học đàn của họ cho chúng ta đọc nữa hay không, nhưng chúng tôi hy vọng rằng tác giả sẽ có thêm nguồn cảm hứng để chia sẻ với chúng ta nhiều điều hay nữa. Chắc đây chưa phải là phần cuối đâu, biết đâu chúng ta lại còn có dịp trải dài cảm xúc của mình qua từng lời kể của tác giả HỌC TRÒ GIÀ thì sao?

Các bạn cứ chờ thử xem còn điều gì thú vị sắp đến không nha!

Học trò già

THQH
Chia sẻ cảm xúc cuối năm 2009

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*