✅ Tập làm văn lớp 5 – Văn tả người – Phần 1 ⭐️⭐️⭐️⭐️⭐️

Để làm tốt các bài tập làm văn lớp 5, loạt bài Tuyển tập các bài văn hay và văn mẫu lớp 5 gồm đầy đủ các bài Văn tả người, Văn tả cảnh, Văn tả cây cối, Văn kể chuyện, Văn tả con vật, Văn tả đồ vật giúp bạn làm tốt các bài tập làm văn lớp 5 hơn.

Mục Lục

Văn tả người

Tả hình dáng và tính tình cô giáo đã dạy em những năm học trước

“Khi thầy viết bảng

Bụi phấn rơi rơi

Có hạt bụi nào

Rơi trên bục giảng

Có hạt bụi nào

Vương trên tóc thầy…”

   Không phải ngẫu nhiên mà người ta dành rất nhiều lời ca, tiếng hát cho những người thầy, người cô đến như vậy. Bởi thầy cô chính là những người dạy bảo, dìu dắt chúng ta thành người. Trong suốt mấy năm học qua, tôi được học rất nhiều thầy cô, nhưng người cô mà em yêu quý nhất chính là cô Giang – cô giáo chủ nhiệm năm lớp bốn.

   Cô Giang còn rất trẻ, cô mới gần ba mươi tuổi. Dáng người cô thanh mảnh cân đối nên khi khoác trên mình tà áo dài truyền thống, trông cô vô cùng xinh đẹp và duyên dáng. Bộ áo dài của cô lại rất hợp với làn da trắng hồng và mái tóc đen dài suôn mượt, óng ả. Gương mặt tròn tròn của cô được điểm một chiếc má lúm dễ thương. Dưới vầng trán đầy đặn là đôi mắt bồ câu long lanh như hai hạt huyền, lúc nào cũng ánh lên sự trìu mến. Nhưng khi chúng em chưa vâng lời, đôi mắt cô lại đượm buồn khó tả. Cô có chiếc mũi cao cùng khóe miệng nhỏ nhắn. Đôi môi cô hồng hào, chúm chím như một nụ hoa bé nhỏ luôn rạng rỡ. Khi “nụ hoa” này hé nở sẽ để lộ ra hàm rang trắng ngần, đều tăm tắp.

   Đôi tay cô thon nhỏ, mềm mại đưa những nét phấn ngay ngắn, tròn trịa trên chiếc bảng đen. Cô đã giảng cho chúng em nghe biết bao điều lí thú và hữu ích. Giọng cô vang mà êm dịu, ấm áp. Cô là một người vừa nghiêm khắc, vừa hiền hậu. Khi giảng bài, cô cẩn thận giảng giải để cho chúng em hiểu thật kĩ bài học đó. Cô luôn theo sát tình hình học tập của từng bạn để chúng em học tập hiệu quả nhất. Có lần, thi kiểm tra giữa học kì, bài văn em viết rất kém. Em rất buồn về kết quả đó, cô đã giảng giải, hướng dẫn em viết lại một bài hoàn chỉnh hơn. Từ đó, em rất thích học tập làm văn và cũng đã biết cách viết một bài văn hay.

   Thầm cảm ơn cô Giang – người cô đã đồng hành cùng chúng em suốt năm học lớp bốn. Sau này, dù năm tháng qua đi, chúng em sẽ xa mái trường, xa thầy cô, bè bạn nhưng hình ảnh cô Giang xinh đẹp, dịu hiền sẽ mãi khắc ghi trong trái tim em.

Tả hoạt động đang giảng bài của cô giáo (thầy giáo) trong một tiết học

“Tùng… tùng… tùng…!”

   Bác trống trường cất vang hồi trống, báo hiệu giờ vào lớp. Chúng em ai nấy chạy vội về chỗ của mình để bắt đầu tiết học. Cô Mai – cô giáo chủ nhiệm lớp bước vào với nụ cười rạng rỡ, trông cô thật đáng mến và gần gũi.

   Cả lớp đứng dậy, đứng nghiêm chào cô. Cô mỉm cười và mời chúng em ngồi xuống để bắt đầu bài học. Cô đặt chiếc cặp đen xuống bàn giáo viên rồi nhìn chúng em và đố cả lớp “Nhỏ như hạt thóc/ Trong ngọc trắng ngà/ Khắp muôn vạn nhà? Ai ai cũng có. Các em có biết đó là hạt gì không?”. Cả lớp hô vang: “Thưa cô! Đó là hạt gạo ạ.” Cô gật đầu và nói: “Hoàn toàn chính xác! Hạt thóc vô cùng quen thuộc với tất cả chúng ta. Hằng ngày, các em ăn những miếng cơm ngon dẻo chính từ hạt thóc mà ra. Ngày hôm nay, cô và cả lớp sẽ học một bài thơ. Đó là…?”. Chúng em lại hô vang “Hạt gạo làng ta”.

   Cô cầm viên phấn trắng, viết những dòng chữ ngay ngắn trên bảng. Tà áo dài xanh xanh cô đang mặc cứ tung bay trong gió. Cô giới thiệu về nhà thơ Trần Đăng Khoa với nhiều câu chuyện thú vị từ thuở nhỏ của ông. Khóe miệng nhỏ nhắn cứ mấp máy nói. Giọng nói vang vọng, ấm áp lại cất lên với những vần thơ tha thiết “Hạt gạo làng ta/ Có vị phù sa/ Của sông Kinh Thầy…” Cả lớp im ắng lắng nghe cô đọc. Tay cô cầm quyển sách, cô bước xuống giữa lớp. Những bước đi trên đôi guốc uyển chuyển đến lạ. Các bạn lần lượt đọc bài. Cô dẫn dắt chúng em tìm hiểu từng khổ thơ qua những câu hỏi và gợi mở lí thú. Lúc nào, cô cũng giữ nụ cười rạng rỡ trên đôi môi hình trái tim đỏ thắm của mình. Nụ cười ấy làm gương mặt cô trở nên xinh đẹp hơn bao giờ hết. Thi thoảng, cô khẽ đưa bàn tay thon nhỏ lên để vuốt mái tóc dài ngang vai của mình cho được gọn gàng. Bài giảng của cô cứ vang lên, đầy ấm áp. Đôi mắt nâu đen của cô dõi theo từng học sinh như dò xét xem chúng em đã hiểu bài chưa. Cô nói, những hạt gạo mà chúng ta ăn là kết tinh của đất trời, thiên nhiên và bao mồ hôi, công sức của những người nông dân. Ngoài sân, mặt trời đã lên cao, rọi mấy tia nắng qua khe cửa sổ vào lớp. Hàng ấy im ắng như cũng đang lắng nghe cô giáo Mai say sưa giảng bài.

   Một lần nữa, bác trống trường lại làm nhiệm vụ của mình, cất vang một hồi tùng tùng. Giờ học kết thúc, cô Mai đứng dậy chào cả lớp rồi cho chúng em ra chơi. Bầu không khí lúc nãy được thay bằng những âm thanh vui nhộn của các bạn học sinh. Đó là giờ học mà em nhớ nhất, cho tới bây giờ, hình ảnh cô Mai cùng những vần thơ ấy vẫn còn hiện hữu trong tâm trí em.

Tả mẹ của em

“Công cha như núi Thái Sơn,

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.”

   Mỗi khi nghe thấy đâu đó vọng lên câu ca dao ấy, lòng tôi lại xao xuyến nhớ về người mẹ thân yêu của mình. Mẹ tôi đã chịu bao nhiêu đớn đau, khổ cực để sinh ra tôi. Và mẹ cũng đã dành cả cuộc đời để săn sóc, dõi theo tôi từng bước trưởng thành. Với tôi, hình ảnh mẹ mãi là hình ảnh đẹp đẽ nhất, thiêng liêng nhất.

    Năm nay, mẹ tôi đã bước qua tuổi 40. Tuy vậy, trông mẹ vẫn còn rất tươi trẻ. Trong mỗi khoảnh khắc quan trọng của cuộc đời, dù buồn dù vui, tôi đều nhớ đến bóng dáng của mẹ. Dáng người mẹ thanh mảnh, làn da trắng đã điểm những nếp nhăn. Mẹ là một người phụ nữ trẻ trung, năng động, nhiệt huyết nhưng đằng sau vẻ tươi tắn đó là sự hi sinh to lớn để nuôi nấng tôi. Cũng chính vị vậy mà đôi bàn tay mẹ chai sạn, gầy gầy, xương xương. Nhưng không hiểu sao tôi lại muốn được ôm ấp, vỗ về trong đôi bàn tay ấm áp đó. Có lẽ, vì đôi bàn tay đó đã chịu bao nhiêu sự vất vả vì tôi chăng? Sự vất vả của mẹ còn thể hiện rất rõ qua những nếp nhăn, vết chân chim trên gương mặt mẹ. Khuôn mặt trái xoan cùng vầng trán cao và đôi lông mày ngang tạo nên nét thanh thoát riêng biệt của mẹ. Mẹ tôi có đôi mắt bồ câu đen láy, ánh lên sự hiền dịu, trìu mến. Nhưng khi tôi chưa vânglời, đôi mắt ấy lại đượm buồn khó tả. Chiếc mũi mẹ cao dọc dừa, trông hài hòa với những nét vốn có của mẹ. Hình ảnh trên gương mặt mẹ để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc nhất chính là nụ cười. Nụ cười của mẹ rạng rỡ chính nhờ khóe miệng nhỏ nhắn, đôi môi trái tim và hàm răng trắng đều tăm tắp. Nụ cười ấy như ánh mặt trời ban mai, ấm áp, thân thiện, chan hòa và đầy tình thương yêu. Khi nào buồn, chỉ cần nhìn vào nụ cười động viên của mẹ, tôi lại có thêm động lực. Đôi lúc, nụ cười ấy lại tan biến, thay vào đó là những giọt nước mắt. Lúc đó, trông mẹ như một bông hoa đang úa dần, buồn đến lạ…! Nên tôi luôn thầm nhủ phải học thật chăm, thật giỏi để giữ mãi nụ cười trên đôi môi mẹ.

Là một người phụ nữ của gia đình nên tính cách mẹ tôi vừa hiền hậu vừa rất nghiêm khắc. Mẹ thức khuya, dậy sớm để chăm lo cho gia đình từng bữa ăn, giấc ngủ. Mỗi sớm thức dậy, tôi luôn cảm thấy thật hạnh phúc khi được ăn những món ăn mẹ nấu. Mẹ nhanh tay đảo thức ăn trong chảo. Mẹ nêm, nếm cẩn thận rồi múc ra bát, ra đĩa cho tôi. Ngày trước, tôi thường biếng ăn. Mẹ luôn bắt tôi ăn hết. Giờ thì tôi hiểu, mẹ cũng chỉ muốn tôi có sức khỏe tốt mà thôi. Mẹ thường dặn dò, hướng dẫn tôi trong việc học tập.

   Có lẽ, ai trong chúng ta cũng yêu thương nhất người mẹ của mình. Người đã dành một đời để hi sinh vì con cái. Chính vì vậy, dù xưa hay nay, người ta vẫn luôn ngợi ca tình mẫu tử thiêng liêng. Tôi cũng rất yêu, rất thương mẹ và rất tự hào vì là con của mẹ.

Tả hình ảnh của mẹ khi đang làm việc nhà

Từ khi còn trong nôi, mẹ chính là hình ảnh thân thương, quen thuộc nhát của mỗi chúng ta. Mẹ dìu dắt ta đi những bước đi đầu đời, mẹ mỉm cười viên mãn khi con ngoan ngoãn, mẹ vội vàng là chiếc áo cho con mặc tới trường buổi sớm,… Hình ảnh đẹp nhất trong tôi về mẹ có lẽ phải kể tới hình ảnh mẹ trong căn bếp ấm cúng.

   Năm nay, mẹ tôi cũng đã gần bốn mươi, nhưng mẹ còn trẻ trung lắm. Ở nhà, mẹ duyên dáng trong chiếc váy xòe hoa nhí màu xanh dương. Có lẽ, sợ chiếc váy của mình bị dính đồ ăn nên mẹ mặc một chiếc tạp dề bên ngoài khi làm bếp. Mẹ đong gạo vào nồi rồi vo gạo, từng vòng tay nhào đều cho hạt gạo được trắng. Sau đó, mẹ mở tủ, lấy thịt, cá, rau ra bàn. Tôi háo hức lắm, chẳng biết hôm nay sẽ được mẹ nấu món gì cho ăn đây. Mẹ rửa qua những khúc cá đã được cắt cẩn thận. Mẹ đổ dầu vào chảo, rồi thả những khúc cá vào làm chảo kêu tí tách. Mẹ nhanh tay lật qua, lật lại để miếng cá vàng giòn. Mùi cá rán thơm phức khắp nhà. Mẹ ngồi vào bàn nhặt rau. Miệng lẩm nhẩm khẽ đọc bài thơ “Em là con gái trong khung cửi/ Dệt lụa quanh năm với mẹ già…”. Mẹ tôi là giáo viên nên hình ảnh này quen thuộc lắm, mẹ có thể đọc thơ bất cứ lúc nào. Tôi vào nhặt rau với mẹ. Mẹ mỉm cười nhìn tôi âu yếm rồi lăng xăng đi ướp thịt. Mẹ đổ gia vị rồi trộn đều. Khi nồi thịt kho đã cất tiếng kêu sung sục, mẹ mở vung, đảo đảo để xem thịt đã như chưa. Tôi chạy sang xin mẹ một miếng ăn vụng. Mẹ khẽ đánh vào mông tôi rồi căn dặn những điều liên quan đến món ăn. Lúc sau, mẹ rửa tay rồi ra góc bếp kẹp lại mái tóc dài ngang lưng của mình cho thật gọn gàng.

   Bữa cơm gia đình tôi luôn ngon miệng bởi những món ăn mẹ nấu bằng cả tình yêu thương. Có lẽ, suốt cuộc đời này, sẽ chẳng có bữa cơm nào ngon và ấm cúng như bữa cơm gia đình và sẽ chẳng hình ảnh nào đẹp hơn hình ảnh người mẹ thân yêu chăm chút cho những đứa con của họ.

Tả người thân trong gia đình mà em yêu quý nhất

EM GÁI

      Ông cha ta vẫn thường có câu “Anh em như thể tay chân/ Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần”. Anh em ruột thịt chắc chắn là những người thân yêu nhất của chúng ta. Tôi có một cô em gái, bướng bỉnh, lém lỉnh nhưng vô cùng đáng yêu.

      Em ấy tên là Yến Phương. Mọi người vẫn thường gọi em bằng cái tên thân yêu: Mít. Năm nay, em tròn sáu tuổi, độ tuổi mà ai cũng tò mò về thế giới xung quanh. Quả thực, em Mít lúc nào cũng hỏi là gì, như thế nào hay tại sao. Nhiều lúc, tôi bận học bài, em cứ hỏi làm tôi bực tức và quát lớn. Em chớp chớp đôi mắt rồi ứa nước, chạy sang giường úp mặt vào gối im lặng. Nhìn vẻ giận dỗi đáng yêu ấy, tôi lại đi dỗ dành em. Em cao chừng tới bụng tôi, thân hình cân đối. Người ta vẫn nói trắng như da em bé là đúng thật. Da em Mít trắng ngần, hồng hào. Mái tóc nâu cà phê tự nhiên làm người ta dễ nhầm lẫn em với một bé gái lai nào đó. Mái tóc dài ngang vai, xõa xuống gương mặt trái xoan bầu bĩnh. Mắt Mít đen láy, tròn xoe, chẳng khác nào hai viên ngọc đen huyền bí. Đôi má của em lúc nào cũng ửng hồng như đang xấu hổ. Chiếc mũi nhỏ xinh ngay trên khóe miệng chúm chím. Đôi môi nhỏ nhắn lúc thì chu lên, lúc thì mếu máo.

      Mít rất thích nói. Em luôn miệng kể những câu chuyện ở trường mầm non. Mỗi lần kể xong, em đều cười toe toét vì cho rằng câu chuyện của mình thú vị. Khi cười, hàm răng trắng đều, nhỏ xíu lộ ra. Em chuẩn bị vào lớp một. Mỗi tối, em tự đọc những chữa a, ê nghe mới đáng yêu làm sao. Có lần, tôi dạy em đọc chữ s, em luôn đọc nhầm thành x. Tôi bực quá, bỏ em ở bàn học, không chỉ em đọc nữa. Em vẫn ngồi đó, tự đọc. Em đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Rồi với giọng the thé của mình, em đọc to “s”. Hẳn là nàng ta muốn chị nghe thấy nên cố tình đọc to. Tôi phì cười rồi đem đồ chơi búp bê vào cho em. Em thích thú, cảm ơn rối rít.

      Tôi thấy mình may mắn khi có Mít làm em gái. Cô bé xinh xắn, đáng yêu lại vô cùng ngoan ngoãn. Đôi lúc, sự đỏng đảnh của cô em gái út lại làm tôi càng thấy em dễ thương. Hi vọng, chị em tôi sẽ luôn yêu thương nhau và thân thiết như “chân” và “tay”.

Tả ông, bà của em

TẢ BÀ

“Bà ơi bà cháu yêu bà lắm!

Tóc bà trắng, màu trắng như mây…”

      Có lẽ tuổi thơ của ai cũng từng nghe những giai điệu trong câu hát trên. Bà nội em cũng có mái tóc bạc trắng như mái tóc bà của bạn nhỏ đó.

      Năm nay, bà ngoại em đã ngoài sáu mươi. Bà có thân hình mập mạp. Trên khuôn mặt chữ điền, phúc hậu đã điểm những nếp nhăn rõ rệt. Nếp nhăn xô lại trên làn da hơi sạm mỗi khi bà cười. Nhưng nụ cười của bà còn tươi tắn lắm. Chiếc mũi nhỏ cùng khóe miệng móm mém của bà lúc nào cũng rạng ngời. Hàm răng bà nhuộm một màu đen láy do ăn trầu. Mái tóc của bà ngắn ngang vai. Mái tóc óng mượt ấy đã điểm những sợi tóc bạc trắng. Có lẽ, những sợi tóc bạc ấy chính là nỗi lo âu, sự chăm sóc và tình yêu thương bao năm tháng bà dành cho em. Sự chăm sóc còn thể hiện qua đôi tay nhăn nheo, đôi tay đã bồng bế em từ khi còn trong nôi.

      Bà là một người hiền hậu, ấp áp và tràn ngập tình thương yêu. Em còn nhớ, ngày em mới 5 tuổi, em đến nhà bà chơi. Em nhìn thấy các anh chị đi xe đạp thật thích làm sao! Em đã đòi bà cho em tập đạp xe. Do bất cẩn, em đã bị ngã xe. Chiếc xe đè lên bàn chân em, bàn chân thâm tím và sưng lên. Bà rất lo lắng, bà đưa em vào nhà và lấy đá chờm vào chỗ xưng. Em bị đau, cứ òa khóc nức nở. Lúc đó, mắt bà bà đỏ hoe. Em hiểu bà thương em lắm. Bà vừa là một người bà đáng kính, lại vừa là một người bạn thân thiết của em. Có những lúc, em gặp chuyện khó khăn, bà luôn là người động viên em và cho em những lời khuyên thật bổ ích. Ngày chị em em còn bé, bà thường hát ru chúng em bằng những câu hát dân ca “à ơi” ngọt ngào. Dường như, lời ca thuở ấy cho đến bây giờ vẫn vang mãi trong tâm hồn tôi. Những câu chuyện cổ tích bà kể thật lí thú biết bao! Nhờ bà, em đã biết đến cô Tấm dịu hiền, anh chàng Thạch Sanh tốt bụng và tài giỏi, Chử Đồng Tử hiếu thảo,….

      Em rất yêu quý bà nội của em. Bà như một bà Tiên hiền hậu, mang đến cho em những phép nhiệm mầu bằng tình yêu thương và sự chở che. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để mai sau khôn lớn và trưởng thành, để luôn là cháu ngoan của bà.

Tả bố của em

Tôi rất thích câu thơ của một nhà thơ khuyết danh về tình thương yêu và sự hi sinh của cha mẹ “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ/ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”. Nếu mẹ là người yêu thương ta vô bờ bến, thì cha là người âm thầm hi sinh, gánh bao nhọc nhằn, khổ cực cuộc đời để nuôi nấng ta thành người. Tôi thích câu thơ ấy, bởi mỗi khi nghe nó, tôi lại nghĩ về người ba thân yêu của mình.

      Ba tôi năm nay gần bốn mươi tuổi, độ tuổi mà con người ta cường tráng nhất, oai phong nhất. Dáng người ba cân đối với vẻ cao ráo cùng làn da nâu toát lên vẻ khỏe khoắn. Khuôn mặt góc cạnh tạo nên nét cương nghị, nghiêm khắc của một người đàn ông trưởng thành. Khuôn mặt ấy đã in hằn những dấu vết lam lũ của cuộc đời như một vài vết sẹo hay vệt nám nơi gò má. Đôi mắt sâu hoằm nhưng vô cùng linh hoạt. Ánh mắt của ba lúc thì nghiêm nghị, lúc thì đầy ắp thương yêu. Chiếc mũi cao giúp khuôn mặt ba trở nên điển trai, phong độ. Chiếc mũi rất hợp với nụ cười bừng sáng.

      Là một kĩ sư, bố tôi có đôi tay chai sạn. Những ngón tay bây giờ như to hơn, chẳng còn vẻ thon dài của bàn tay chàng thư sinh ngày trước. Lòng bàn tay thô ráp, nhưng chẳng hiểu sao, tôi rất thích nắm đôi bàn tay ấy. Dường như khi đặt bàn tay nhỏ bé của mình trong đó, tôi cảm nhận được bao vất vả mà ba đã trải qua. Mẹ tôi kể, những ngày đầu tôi chập chững bước những bước đầu tiên, ba chính là người dìu dắt tôi. Không may, tôi bị ngã, ba chạy vội sang ôm tôi vào lòng. Ngày đó còn bé, chỉ biết òa khóc kêu mấy tiếng “ba…ba…”. Khi lớn hơn, có lần tôi bị ngã xe, ba không còn vỗ về tôi như ngày đó. Ba nhìn tôi nghiêm khắc và mắng. Tôi vẫn òa khóc, khóc bởi giận dỗi. Sau đó, tôi hiểu, ba vì lo lắng quá cho tôi, muốn tôi chững chạc trong những bước đi trên đường đời dài phía trước.

      Ba là người mà tôi kính trọng nhất. Dù đi hết cuộc đời, hình ảnh người ba quanh năm mệt nhọc vì gia đình sẽ luôn ghi dấu trong trái tim tôi. Tôi nguyện cầu cho người cha của cuộc đời sẽ luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và an yên.

Tả người bạn thân của em

Trong cuộc đời, hẳn ai cũng có những người bạn thân của riêng mình. Tôi cũng có một cô bạn vô cùng thân thiết, đó là bạn Minh Nguyệt.

      Năm lớp ba, tôi chuyển vào ngôi trường mới. Ở đây, lớp mới, thầy cô mới, bạn bè cũng mới, mọi thứ đều vô cùng xa lạ. Tôi bỡ ngỡ lắm! Ngày đầu tới lớp với tâm trạng vừa hồi hộp, vừa lo sợ. Bạn nào cũng nhìn tôi với ánh mắt tò mò. Tôi được cô xếp ngồi ở ngay đầu bàn, cạnh một cô cao dong dỏng. Đó chính là bạn Minh Nguyệt – người bạn đã giúp tôi hòa nhập với lớp.

      Vóc người bạn thanh mảnh, duyên dáng. Nét duyên dáng đi liền với khuôn mặt trái xoan xinh xắn, dịu dàng. Đôi mắt tròn xoe, đen láy luôn làm tôi nghĩ đến hình ảnh một vầng trăng tròn đang sáng vằng vặc giữa bầu trời đêm, y như cái tên của bạn. Tôi thích nhất đôi mắt ấy mỗi khi bạn chớp chớp giận dỗi hay nài nỉ tôi điều gì đó. Điểm trên gương mặt cân đối là chiếc mũi cao dọc dừa xinh xinh. Miệng bạn nhỏ nhắn, đôi mỗi lúc nào cũng hồng xinh, căng mọng. Nhờ hàm răng trắng đều tăm tắp, mỗi khi bạn cười, nụ cười lại rạng rỡ như một bông hoa nhỏ. Nguyệt có mái tóc dài ngang lưng, đen óng ả. Mái tóc ấy tựa như con suối nhỏ sóng sánh làn nước thần kì. Mái tóc đen này càng làm nổi bật làn da trắng mịn của bạn.

      Vì Minh Nguyệt có dáng người thanh mảnh nên bạn ấy thường mặc những bộ váy xòe xinh xắn như công chúa. Mỗi khi cất giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo của mình lên, Nguyệt lại làm tôi nghĩ tới những cô công chúa trong truyện cổ tích, xinh đẹp, ngoan ngoãn và hiền lành. Nguyệt còn rất chăm chỉ, bạn học giỏi đều tất cả các môn. Năm lớp 3, trước kì thi, tôi quên làm một bài tập. Tới lớp, tôi chẳng thể tập trung để làm bởi phải làm vội. Khi cô giáo gọi lên chữa, tôi ấp úng trả lời em không biết làm. Bỗng, Nguyệt đứng dậy thưa với cô sẽ chỉ cho tôi cách làm bài đó. Cô đồng ý. Bạn tay cầm bút viết viết, miệng nói liền hồi, giảng giải một lúc là tôi hiểu ngay. Nguyệt thường kể với tôi, ước mơ của bạn ấy là trở thành một giáo viên, để dạy các em học sinh tập viết và kể cho các em nghe bao nhiêu câu chuyện cổ tích mà bạn từng đọc.

      Tôi thầm mong cho mơ ước của bạn sẽ trở thành hiện thực. Sắp phải xa mái trường, xa thầy cô và xa bạn bè rồi, tôi sẽ luôn trân trọng từng phút giây học tập và vui đùa ở đây. Tôi rất quý cô bạn Minh Nguyệt xinh xắn, dễ thương của mình. Tôi hi vọng rằng dù thời gian có trôi qua bao lâu nữa, tình bạn của chúng tôi luôn hân thiết như bây giờ.

Tả một nhân vật trong truyện em đã đọc

Thuở nhỏ, ai cũng từng bước vào thế giới cổ tích diệu kì qua lời kể của bà, của mẹ, thế giới lung linh có hình ảnh cô Tấm dịu hiền bước ra từ quả thị, có nàng Bạch Tuyết xinh đẹp sánh bước bên bảy chú lùn và có chàng Thạch Sanh tài giỏi tiêu diệt chằn tinh, đại bàng. Mỗi lần nghe xong câu chuyện cổ tích “Thạch Sanh”, trong em lại hiện hữu hình ảnh chàng trai “khỏe như voi” tập luyện võ nghệ dưới gốc đa.

      Chàng Thạch Sanh cao lớn, vạm vỡ với những bắp tay cuồn cuộn. Tấm lưng trần chắc nịch cùng khuôn ngực nở nang tạo nên vẻ lực lưỡng, cường tráng của một dũng sĩ. Trong chiếc khố ngắn, chàng lại càng khỏe mạnh, rắn chắc. Thạch Sanh chít một chiếc khăn màu nâu quanh trán để cố định búi tóc dài được cột trên đỉnh đầu. Là cậu bé mồ côi, sống trong túp lều nhỏ dưới gốc đa, chàng trai này lớn lên với nắng, với mưa của đất trời nên có làn da nâu bóng và gương mặt chữ điền vuông vức. Đôi mắt nâu nhạt lúc nào cũng ánh lên vẻ tinh nhanh, thẳng thắn, thật thà.

      Có lẽ, vì chàng thật thà nên mới bị Lí Thông năm lần bảy lượt lừa gạt. Khi diệt chằn tinh hay bắn đại bàng, Thạch Sanh luôn toát lên phẩm chất của một người anh hùng. Trong đêm đi canh miếu, khi bóng tối bủa vây, con chằn tinh hiện ra, nhe nanh, giơ vuốt định vồ chàng, chàng gương mặt điềm tĩnh, cầm nhanh lấy búa, lia lưỡi búa chính xác nhằm vào chằn tinh. Tay Thạch Sanh giơ cao rồi hạ thật mạnh vào đầu con quái vật. Đại bàng cũng bị chàng tiêu diệt nhanh chóng khi chàng đứng thẳng người, giương cao cung tên, một tay chàng cầm mũi tên, một tay cầm cung tên. Đôi tay vạm vỡ, chắc khỏe đã bắn mũi tên lao nhanh về phía trên không. Đại bàng ta trúng mũi tên, sức bay lảo đảo.

      Khi trở thành phò mã, Thạch Sanh khoác trên mình bộ áo giáp oai vệ. Nhờ vẻ oai vệ ấy cùng tài trí hơn người, Thạch Sạch đã khiến hoàng tử các nước chư hầu tâm phục, khẩu phục và được vua truyền ngôi. Chắc chắn rằng, Thạch Sanh cũng sẽ là một vị vua anh minh, lỗi lạc. Em rất thích câu chuyện Thạch Sanh và hình ảnh vị dũng sĩ tài ba này.

Tả người bạn thân của em ở trường

Từ ngày bước vào ngôi trường tiểu học, tôi đã có thêm rất nhiều người bạn mới. Nhưng những buồn vui, những tâm tư thì tôi chỉ muốn sẻ chia với cô bạn thân Ngọc Ánh của mình.

    Ngọc Ánh có thân hình mảnh mai bởi cô bạn có chút yếu ớt. Ấy vậy mà tôi lại thấy vẻ mảnh mai ấy vô cùng dễ thương. Mỗi lần Ánh mặc chiếc áo dài hay mặc váy xòe, trông bạn ấy rất thanh thoát và xinh đẹp. Hồi trước, cô bạn để mái tóc dài ngang lưng, óng mượt như dòng suối nhỏ. Năm học này, cô bạn bỗng thay đổi kiểu tóc khi cắt ngắn ngang vai. Mấy lọn tóc xoăn gợn sóng thi thoảng lại khẽ lòa xòa trên gương mặt trái xoan xinh xắn. Mỗi lần đưa bàn tay bé nhỏ lên vuốt những lọn tóc ấy, Ánh lại mỉm cười hiền dịu. Môi cô bạn nhỏ nhắn, hồng hồng như một bông hoa. Tôi thích nhất đôi mắt của bạn ấy. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm. Chẳng hiểu sao tôi thường cảm thấy nỗi buồn luôn ẩn sâu ở đó, ngay cả khi Ánh cười.

Có lẽ, vẻ đượm buồn mà tôi cảm nhận được là do sự dịu dàng, hiền hòa của Ngọc Ánh. Ngày mới vào lớp, tôi chưa thân thiết với Ánh. Một lần, khi lớp tôi đã được cô hướng dẫn viết bút mực, Ánh bị các bạn trêu chọc. Minh “cận” đã giằng chiếc bút khi Ánh đang viết. Ánh chỉ nhìn. Nước mắt giàn giụa trên bầu má căng tròn. Tôi thấy vậy, bèn chạy sang và xòe tay nói với ánh nhìn giận dữ: “Minh cho tớ xin lại bút!”. Chắc cả Minh, Ánh và các bạn đều ngạc nhiên trước hành động của tôi. Mọi người bèn bảo Minh đưa bút cho tôi. Tôi cầm bút, đặt xuống bàn Ánh. Ánh nhìn tôi với vẻ cảm ơn tha thiết. Từ đó, cô bạn thường bắt chuyện với tôi. Và chẳng biết từ bao giờ, chúng tôi trở nên thân thiết như hình với bóng.

    Năm nay đã là năm học cuối cấp. Chúng tôi đã gắn bó với nhau bao tháng năm học tập dưới mái trường này. Tôi thật sự yêu quý Ngọc Ánh. Dù sẽ phải xa nhau, chúng tôi sẽ mãi mãi là bạn thân.

Tả một em bé đang tuổi tập nói, tập đi

Từ nhỏ, tôi đã luôn ao ước mình sẽ có một người em. Khi tôi gần lên tám, mẹ sinh em bé. Ao ước của tôi trở thành hiện thực. Bây giờ, em đã gần hai tuổi. Mỗi ngày, em đều chập chững tập đi và bi bô tập nói, trông thật đáng yêu.

    Em Bo nhà tôi bụ bẫm, làn da trắng hồng hào. Khuôn mặt của em mũm mĩm với đôi má ửng, bầu bĩnh và chiếc mũi nho nhỏ, tròn tròn. Hôm qua, bố cắt tóc cho em, những sợi tóc ngẵn tũn cứ mọc dựng đứng lên. Em thích thú, luôn đưa tay chạm lên đầu. Mỗi khi em tập đi, tập nói, cả nhà vô cùng thích thú. Em ngồi thường chơi đồ chơi dưới sàn nhà. Sau khi chơi đã chán, em bỏ hết xuống, lắc lư cái đầu xem chừng muốn đứng dậy để đi tới chỗ tôi. Em chống đôi tay nho nhỏ của mình xuống sàn, nhẹ nhàng nâng người đứng dậy. Mấy hôm trước, em cũng làm thế nhưng chẳng thể nâng được người dậy, cứ ngã uỵch. Em tức giận, đỏ mặt rồi mếu khóc. Bây giờ, em đã đứng dậy dễ dàng hơn, hai chân mập mạp đứng dạng ra, hai cánh tay nhiều ngấn giống như đeo vòng dang rộng hai bên để giữ thăng bằng. Đôi mắt đen láy, long lanh như hai hòn bi ve chứa nước cứ nhìn quanh khắp phía. Khi nghe tôi khen: “Bo Bo của chị giỏi quá!”, em tít mắt, chúm chím khóe miệng cười. Bo bước từng bước chập chững tiến về phía trước. Vừa đi, em vừa mấp máy đôi môi cất tiếng “ba…ba…” Chà, chơi với chị mà Bo cất tiếng gọi ba. Ba đi làm chắc nóng lòng về với em lắm đây. Mải tập nói, người em lảo đảo, không vững. Em bỗng ngồi phịch xuống sàn, bật cười khúc khích để lộ mấy chiếc răng cửa trăng trắng, nhỏ xíu mới mọc. Em lại đứng dậy đi tiếp rồi sà vào vòng tay tôi. Tôi bế Bo và thơm lên đôi má căng tròn để khen em.

    Mỗi ngày, em đều chăm chỉ tập đi, tập nói. Tôi đoán là em muốn đi nhanh, muốn nói giỏi để đi chơi và nói chuyện với chị đây mà. Tôi rất yêu thương cậu em trai của mình nên cố gắng giúp em tập đi, tập nói thật nhiều.

Tả một người thân của em (ông, bà, cha, mẹ, em của em…)

Tả mẹ

    Không phải ngẫu nhiên mà người đời vẫn luôn ngợi ca tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất, cao quý nhất. Chắc bởi lẽ người mẹ nào cũng dành cho con cái của mình tình thương yêu và sự hi sinh vô bờ bến. Giống như bao người mẹ khác, mẹ tôi trải qua bao tháng năm vất vả để sinh thành, nuôi dưỡng tôi. Mỗi lần nghe người ta nói về tình mẫu tử, trong tim tôi lại thoáng hiện hình ảnh dịu dàng, tươi tắn của mẹ.

    Nhìn thân hình thanh mảnh của mẹ, ít ai nghĩ mẹ đã gần bốn mươi tuổi. Mỗi khi mẹ khoác trên mình tà áo dài truyền thống, nét trẻ trung lại càng hiện rõ. Mái tóc của mẹ đen dài, óng mượt. Làn da trắng trẻo của mẹ cũng không còn mịn màng như xưa. Gương mặt trái xoan xinh đẹp của mẹ đã điểm một vài nếp nhăn. Đôi mắt tròn của mẹ ngả nâu vàng. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt ấy, tôi lại nghĩ về đôi mắt nâu xám của bà ngoại. Có lẽ, chẳng mấy nữa, khi tôi trưởng thành, đôi mắt của mẹ cũng sẽ ngả màu theo năm tháng. Ánh nhìn của mẹ tôi thay đổi theo cảm xúc. Tôi cảm nhận được sự âu yếm khi tôi ngoan, sự lắng lo mỗi lần tôi ốm. Và khi tôi chưa vâng lời, đôi mắt ấy ánh lên nỗi buồn sâu thẳm. Không ít lần, tôi thấy đôi mắt của mẹ ướt đẫm. Mẹ khóc, khóc vì thương, vì lo và vì buồn. Tôi yêu mẹ lắm. Tôi yêu nhất đôi bàn tay gầy gầy, xương xương của mẹ. Đôi bàn tay đã cầm tay tôi viết những nét chữ đầu tiên. Ngày ấy, mẹ vui mừng vô cùng. Mẹ cười hiền dịu. Đôi môi hồng hào, tươi tắn nở nụ cười hạnh phúc bởi con mình dần lớn khôn.

Mẹ tôi là giáo viên. Mẹ là người phụ nữ hài hòa giữa dịu dàng và sắc sảo. Bao năm tháng, mẹ đã chăm chỉ truyền những bài học bổ ích, lí thú cho học sinh. Mỗi dịp tới Ngày Hiến chương các Nhà giáo, nhà tôi lại nhộn nhịp các thế hệ học trò về thăm mẹ. Có những anh chị sau hơn chục năm ra trường vẫn nhớ như in những câu chuyện mẹ kể. Ở nhà, mẹ cũng là một cô giáo tuyệt vời của chị em tôi. Mẹ dạy chúng tôi những bài học làm người, những cách ứng xử đẹp và mẹ dạy cả những cách nấu ăn ngon. Mỗi ngày, mẹ nấu cho gia đình những món ăn thơm ngon, bổ dưỡng. Dù đi đâu, tôi chỉ mong được về nhà thật nhanh để ăn những món ăn ấy.

    Người ta vẫn thường hát câu “Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi… Và mẹ em chỉ có một trên đời”. Tôi hiểu, người mẹ là mặt trời của những người con. Mẹ đem đến sự sống rồi nuôi dưỡng con mình lớn khôn. Tôi thầm cảm ơn tạo hóa đã ban cho mình một người mẹ tuyệt vời. Trong tim tôi lúc nào cũng vang vọng “Con yêu mẹ nhiều lắm!”.

Tả một bạn học của em

Tôi rất thích tới lớp, tới trường. Phần vì tôi được học những bài học bổ ích, lí thú, phần vì được tự giác làm những công việc hằng ngày. Nhưng lí do đặc biệt hơn cả là tôi được gặp, được học tập và sinh hoạt cùng những người bạn. Tôi thường mong tới lớp để kể chuyện cho Quỳnh Anh – cô bạn thân của tôi nghe.

    Tôi quen Quỳnh Anh từ buổi khai trường vào lớp Một. Hồi đó, tôi ngồi trong hàng ghế mà cứ thút thít khóc. Quỳnh Anh ngồi kế bên thấy vậy, bèn xoa lưng an ủi tôi. Bạn ấy còn kể cho tôi nghe những điều thú vị khi học lớp Một. Cho mãi tới sau này, tôi mới nghĩ lại, cô bạn bằng tuổi tôi, bạn ấy làm sao biết được những điều đó. Hóa ra bạn kể trong tưởng tượng mà thôi. Nhưng những lời kể tưởng tượng đó đã giúp tôi bớt bỡ ngỡ và có một cô bạn thân.

    Quỳnh Anh cao hơn tôi, dáng người thanh mảnh. Vẻ thanh mảnh làm Quỳnh Anh sắp giống một thiếu nữ xinh đẹp rồi. Mái tóc đen dài, óng ả lúc nào cũng buông xõa ngang lưng. Tôi rất thích chạm vào mái tóc ấy nên đã cố gắng học tết tóc. Mỗi giờ ra chơi, tôi lại nghịch mái tóc cô bạn bằng những kiểu tết xinh xắn. Mái tóc của cô bạn đen bao nhiêu thì làn da bạn ấy trắng bấy nhiêu. Làn da trắng hồng rạng rỡ. Gương mặt tròn lại giúp cô bạn trông mũm mĩm, đáng yêu. Đôi má Quỳnh Anh hồng hào, bầu bĩnh. Chiếc mũi cao, hơi tròn. Nét đặc biệt nhất là Quỳnh Anh có nụ cười rạng rỡ. Khóe miệng nhỏ xinh nhưng mỗi khi cười, hàm răng trắng đều lại lộ ra, điểm thêm nét rạng ngời trên gương mặt. Quỳnh Anh có đôi mắt biết cười. Khi cô bạn mỉm cười, đôi mắt híp lại. Bình thường đôi mắt ấy to tròn, đen láy, long lanh như chứa nước. Tôi ngắm nhìn đôi mắt đẹp này qua cặp kính cận. Quỳnh Anh đeo kính. Cặp kính làm cô lớp phó trông vẻ gương mẫu, nghiêm túc hơn hẳn.

    Quỳnh Anh là lớp phó thông minh, chăm chỉ và gương mẫu của lớp. Cô ấy cũng là một người bạn tốt bụng của mọi người và của tôi. Cậu học giỏi đều các môn. Mỗi khi gặp bài khó, tôi chỉ cần nghe Quỳnh Anh giảng một lần là hiểu. Những ngày tôi nghỉ ốm, cô bạn thường nhờ mẹ chở qua nhà tôi để cho tôi mượn vở. Quỳnh Anh lúc nào cũng mơ ước sẽ trở thành một cô giáo. Tôi cũng cầu mong cho ước mơ của cô bạn thành hiện thực. Tôi vẫn thường trêu bạn ấy nhất định phải trở thành giáo viên để đón những em nhỏ rụt rè như tôi ngày trước.

    Tôi rất yêu quý cô bạn thân của mình. Quả thực, bao năm qua, Quỳnh Anh như một người chị em quan trọng với tôi. Dù buồn, dù vui, tôi đều muốn chia sẻ với người bạn này. Năm nay đã năm cuối cấp, rồi chúng tôi sẽ phải chia tay nhau. Tôi hi vọng, tôi và cô bạn vẫn học chung mái trường và mãi mãi là bạn thân của nhau.

Tả một người lao động ( công nhân, nông dân, thợ thủ công, bác sĩ, y tá, cô giáo…) đang làm việc

Bác nông dân gặt lúa

    Mùa hè bao giờ cũng cho tôi những trải nghiệm thú vị, những hiểu biết bổ ích. Mùa hè vừa qua, tôi về quê ngoại. Vùng quê yên ả ấy đem tới cho tôi rất nhiều hình ảnh ấn tượng. Cho tới bây giờ, hình ảnh những bác nông dân lao động giữa ngày mùa vẫn in đậm trong trái tim tôi.

    Từ lúc làng quê còn mơ màng trong làn sương sớm, các bác nông dân đã kéo nhau ra đồng. Ngày hè oi nóng, các bác ra đồng sớm để tránh cái nóng ban trưa. Với những câu chuyện về vụ mùa, về một cô cậu bé gần nhà hay một tin tức trên đài tối qua, các bác chuyện trò với nhau rất vui vẻ. Trên gương mặt là sự rạng rỡ, là niềm háo hức đón chờ một mùa vụ trĩu hạt.

    Mỗi người đi tới thửa ruộng của mình. Ai ai cũng vận trên mình bộ trang phục lao động. Trên tay cầm sẵn những chiếc liềm cong cong. Các bác đứng khum khum người, tay trái lượm những bông lúa, tay phải cầm lưỡi hái để gặt. Những tiếng xoèn xoẹt phát ra khi lưỡi hái lia tới thân lúa. Nhanh như cắt, lúa trên đôi tay các bác được bó thành từng bó, đặt trên những gốc rạ. Gốc ra vươn mình đỡ lúa. Từng lớp, từng hàng lúa đã được gặt gái nhờ đôi tay mềm mại, thoăn thoắt của các bác nông dân.

    Một lúc sau, cánh đồng sáng hẳn nhờ ông mặt trời đã thức giấc sau ngọn núi. Mây chẳng rõ trốn biệt đi đâu để lại một vòm trời xanh biêng biếc. Chính vì thế, nắng mỗi lúc càng gắt hơn. Những tia nắng vàng giòn như chính những bông lúa trên cánh đồng kia. Đồng lúa cũng được nắng dệt cho một màu tươi mới. Thảm lúa đua nhau dập dờn trước gió. Các bác nông dân nheo mắt bởi nắng. Các bác vội đội nón rồi trùm kín khăn. Những chiếc nón cứ nhấp nhô trên cánh đồng như đám cò trắng sà xuống dạo chơi. Trên gương mặt, vô vàn giọt mồ hôi cứ chảy. Một bác đưa tay lên quệt cho đỡ tràn vào khóe mắt, nói lớn: “Chà chà! Nắng lớn là được mùa đó các bác nhỉ?” Mấy bác đang hái ở ruộng kề bên cũng vang lên những tiếng tán thành.

    Trưa, chiếc áo của các bác đã ướt đẫm mồ hôi. Nhưng tôi chỉ thấy nụ cười tươi và niềm hớn hở trên khóe miệng các bác. Chẳng mấy nữa thôi, cánh đồng lúa kia sẽ biến thành muôn hạt gạo trắng ngần, thơm dẻo. Hôm nay, tôi đã biết gạo trắng, cơm thơm là thành quả miệt mài, cần mẫn bao tháng năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời của các bác nông dân. Có lẽ vì thế mà người xưa vẫn dạy “Ai ơi bưng bát cơm đầy… Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần…”

Em hãy tả người thân đang làm việc ( nấu cơm, làm vườn, đọc sách/ báo, học bài…)

Mỗi ngày tan trường, em đều háo hức mong về ngôi nhà thân yêu của mình để sà vào vòng tay âu yếm của mẹ và để thưởng thức những món ăn thơm ngon bổ dưỡng mẹ nấu. Không ít lần, em ngắm nhìn mẹ vào bếp nấu cơm. Hình ảnh đó ấm áp, thật thân thương đến nhường nào!

    Về tới cổng, mẹ chạy ra mở cửa. Hôm nay, mẹ mặc chiếc váy hoa nhí màu xanh dương làm mẹ thêm phần trẻ trung. Mái tóc dài đen đã được búi cao cho gọn gàng. Mẹ mỉm cười rạng rỡ đón em vào nhà. Hóa ra mẹ đang chuẩn bị cắm cơm. Mẹ nhanh tay đong gạo vào nồi rồi vo gạo, cắm cơm. Mẹ bảo hôm nay sẽ nấu món mà chị em em thích nhất – món sườn xào chua ngọt. Với đôi tay gầy xương, mẹ nhanh nhẹn chặt dẻ sườn thành những miếng vuông vức. Tiếng dao gõ xuống thớt nghe tanh tách. Mẹ mới cho những miếng sườn vào chảo để rán thôi mà mùi thơm đã dậy khắp gian bếp. Em cũng vào phụ mẹ nhặt rau đay để mẹ nấu canh cua. Em còn rất thích món gà xé phay của mẹ. Mẹ ngồi trên bàn, xé nhanh những miếng gà. Sau một hồi nêm nếm, trộn trộn, mẹ đã bày ra một đĩa gà xé đầy màu sắc, vô cùng hấp dẫn. Mẹ đưa tay khẽ lau mồ hôi trên gương mặt. Em mới quan sát thấy, lúc mẹ nấu cơm trông hiền dịu đến lạ. Chỉ trong chốc lát, trên bàn đã có một mâm cơm thơm phức gọi mời người tới thưởng thức.

Ngày này cũng vậy, sau thời gian làm việc vất vả, mẹ lại phải tất bật về nhà chuẩn bị bữa cơm cho gia đình. Nhưng bàn ăn nhà em bao giờ cũng hấp dẫn, thơm ngon. Có lẽ, mẹ em đã nấu những món ăn ấy bằng cả tình yêu thương và niềm hạnh phúc. Vì thế mà món ăn mẹ nấu luôn có một hương vị riêng biệt.

Tả một người thân trong gia đình em

Gia đình tôi có ba chị em: chị Gấu, em Bo và tôi. Hai chị em tôi đã lớn thì mẹ mới sinh thêm em bé. Bởi tôi đang là cô em út được mọi người cưng chiều hết mực nên tôi chẳng hề mừng vui khi Bo xuất hiện. Năm nay, em gần ba tuổi. Mỗi chiều muộn, tôi đều phải trông em để mẹ nấu cơm.

    Em Bo mập mạp lắm! Cả đôi chân hay hai tay của em đều mập mạp tạo nên những ngấn tròn như đeo vòng. Khuôn mặt của em tròn trịa, mũm mĩm. Mỗi khi ai đó tới nhà, họ đều muốn cựng nựng đôi má bầu bĩnh, hồng hào của em. Mùa đông, đôi má ấy càng ửng hồng như chẳng hề bị lạnh. Mẹ bảo do da các em bé trắng trẻo, căng mọng dễ bị nẻ, trời ấm lên rồi sẽ khỏi. Tóc em Bo được bố cắt đầu húi cua ngắn tũn. Em thích thú cứ đưa tay lên sờ đầu. Chắc em cảm thấy êm tay nên cười tít mắt. Đôi mắt to tròn mỗi khi cười cứ híp lại. Mắt em Bo đen láy chẳng khác nào hai hạt cườm nho nhỏ.

    Một hôm, khi mẹ vào bếp, tôi trông em. Hôm đó em bị sổ mũi. Chiếc mũi tron tròn, nhỏ xíu của em cứ ươn ướt. Tôi lau mũi cho em rồi để em chơi dưới sàn. Tôi ngồi vào bàn học để vẽ tranh minh họa môn khoa học. Hồi lâu, em chơi chán nên cứ chạy sang làm phiền tôi. Tôi bực quá, quát em. Em im lặng rồi mếu máo. Em chẳng gào khóc như mọi khi mà chỉ mếu máo, khuôn mặt giàn giụa nước. Rồi em lặng lẽ về chỗ đồ chơi ban nãy. Bỗng dưng tôi thấy có lỗi và thương em đến lạ. Tôi bèn vẽ bức tranh có hình em với gương mặt cười tít mắt. Em nhìn bức tranh cười khúc khích, đòi bút để vẽ. Em vẽ mấy nét nguệch ngoạc thành hình người cũng đang cười. Em bảo đây là chị Bee. Tôi bèn ôm em vào lòng.

    Từ hôm đó, tôi yêu Bo nhiều hơn. Trong nhà lúc nào cũng vang rộn tiếng cười đùa của chị em tôi. Mỗi lần viết thư cho chị gái, tôi đều kể cho chị nghe những điều đáng yêu của em ấy. Tôi cảm thấy thật may mắn khi có một cậu em trai kháu khỉnh, ngoan ngoãn như Bo.

Tả một người bạn cùng lớp hoặc người bạn ở gần nhà em

 Mùa hè chợt đến làm lòng tôi xao xuyến lạ. Xao xuyến bởi tôi biết, mình sắp phải chia tay thầy cô, chia tay bạn bè, chia tay cả những buồn vui ngày tới lớp. Tôi còn buồn hơn bởi khi kì nghỉ hè đến cũng sẽ là lúc Nguyên An – cô bạn thân của tôi chuyển đi xa.

    Nguyên An cao hơn tôi. Dáng người thanh mảnh, đầy duyên dáng. Vẻ duyên dáng đi liền với khuôn mặt trái xoan bầu bĩnh càng làm cô bạn của tôi thêm phần xinh xắn. Đôi mắt tròn xoe, đen láy của An chẳng khác nào hai viên ngọc huyền bí, phát sáng long lanh. An thường dùng đôi mắt hút hồn ấy nài nỉ tôi điều gì đó. Cô nàng chớp chớp hàng mi cong vút để thay lời muốn nói. Khi nhìn vẻ đáng yêu ấy, tôi chẳng thể từ chối. Chiếc mũi của bạn cao dọc dừa, xinh xinh. Đôi môi lúc nào cũng hồng hào, căng mọng. Nhờ hàm răng trắng đều tăm tắp, mỗi khi bạn cười, nụ cười lại rạng rỡ như một bông hoa mới hé nở. Nguyên An có mái tóc nâu hạt dẻ, dài qua vai, được uốn xoăn sóng. Mái tóc ấy hệt như mây, bồng bềnh, mềm mại.

Cô bạn thân của tôi là một người điệu đà, đỏng đảnh nhưng vô cùng tình cảm. An thường mặc những chiếc váy xòe bồng bềnh, trông chẳng khác nào nàng công chúa xinh đẹp trong cổ tích. Đêm rằm trung thu năm ngoái, tôi vô tình làm đổ nước vào chiếc váy mà An thích nhất. An chau màu cau có rồi giận dỗi tôi. Tôi không cố ý nên cũng vô cùng ấm ức trước thái độ của bạn. Ngày hôm sau, hai đứa chẳng ai nói với ai câu nào. Giờ ra chơi, tôi nhận được một “mật thư”. Mở ra, tôi thấy bức hình khuôn mặt cười toe toét. Tôi biết, chỉ có Nguyên An mới vẽ được những “tuyệt tác” này. Tôi quay xuống bàn bạn đã thấy đôi mắt tròn xoe kia chớp chớp không ngớt. Vậy là chúng tôi làm lành.

    Hè, Nguyên An sẽ vào Đà Nẵng cùng gia đình. Chúng tôi đã cùng nhau vẽ những bức tranh ngộ nghĩnh ôn lại năm năm tình bạn của mình. An đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Tôi hi vọng, dù khoảng cách xa xôi, tình bạn giữa chúng tôi sẽ không bao giờ phai nhạt.

Tả một nghệ sĩ mà em yêu thích

NSND HOÀNG DŨNG – NGƯỜI PHÁN XỬ PHAN QUÂN

    “Gia đình là thứ tồn tại duy nhất. Tất cả những cái khác, có hay không, không quan trọng.” Đó là câu nói quen thuộc mà khán giả vẫn thường nghe trong bộ phim “Người phán xử” được chiếu trên truyền hình. Em vô cùng ấn tượng với ông trùm Phan Quân do nghệ sĩ nhân dân Hoàng Dũng đảm nhiệm.

    Năm nay, nghệ sĩ Hoàng Dũng đã ngoài sáu mươi nhưng trông ông vẫn còn rất phong độ. Thân hình cao ráo cùng gương mặt sắc lạnh đúng nét của một ông chủ cầm đầu. Những bộ đồ đen được khoác trên người ông càng làm tăng thêm vẻ uy lực. Mái tóc hoa râm lúc nào cũng được vuốt ngược gọn gàng. Trên gương mặt tròn trịa, làn da đã có những vết nhăn xô lại. Sống mũi cao với cánh mũi hơi to điểm thêm vẻ đĩnh đạc, bề thế. Ông trùm bao giờ cũng đeo một chiếc kính. Qua gọng kính trong suốt, người ta có thể thấy ánh nhìn sắc lẹm, đáng kính nể của ông. Đôi mắt to thường mở trừng trừng, đỏ ngầu mỗi lần tức giận. Khi trò chuyện với khán giả, em lại thấy gương mặt sắc lạnh của nghệ sĩ rất phúc hậu và thân thiện. Đôi môi mỏng lúc nào cũng nở nụ cười rạng rỡ. Dù trong vai diễn hay ngoài đời, nghệ sĩ Hoàng Dũng vẫn có một bộ ria mép đen đặc biệt. Mỗi lần cất tiếng, bộ ria khẽ đưa theo những cử động của khuôn miệng.

Là nghệ sĩ, giọng nói của “ông trùm” rất ấm áp và truyền cảm. Ngoài vai diễn Phan Quân, nghệ sĩ Hoàng Dũng còn đảm nhiệm nhiều vai diễn trong các bộ phim khác và trong các vở kịch nói. Em thích nhất hình ảnh nghệ sĩ vào vai người phản xử ngồi nghiêm nghị trên chiếc ghế quyền lực. Ông khẽ ngả người tựa vào ghế, mắt nhắm hờ vẻ toan tính, nghĩ ngợi. Trên tay, ông cầm một chiếc điếu hút, khẽ hút nhẹ rồi thở ra làm khói trắng mỏng. Sau mỗi lần nghe đôi bên tranh luận, ông đưa ra những lời phán xử quyết đoán, dõng dọc, dứt khoát. Lời phán xử của ông chẳng khác nào lời tuyên án của vị chủ tọa ở phiên tòa công lí.

    Em rất yêu thích nghệ sĩ nhân dân Hoàng Dũng, đặc biệt là vai diễn người phán xử của ông. Vai diễn ấy đã đem đến những cảm xúc căng thẳng, hồi hộp và cũng vô cùng bất ngờ mỗi lần em xem phim. Em hi vọng một ngày không xa sẽ được gặp “ông trùm” ở ngoài đời thực.

Tả một ca sĩ đang biểu diễn

“Em của ngày hôm qua”, “Chúng ta không thuộc về nhau”, “Lạc trôi”,… Đó là những cái tên quen thuộc với nền âm nhạc Việt Nam. Và chắc hẳn rất ít ai lại không biết đến chủ nhân của những ca khúc đó – ca sĩ Sơn Tùng MTP. Em rất thích bài hát “Nơi này có anh” của Sơn Tùng và vô cùng ấn tượng với màn trình diễn cuồng nhiệt của anh trong một chương trình truyền hình trực tiếp trên tivi.

    Khi người dẫn chương trình giới thiệu tên ca khúc và ca sĩ biểu diễn, khán giả đã gọi vang tên Sơn Tùng. Nhạc bắt đầu cất lên những nốt rộn ràng. Khán đài đang tối sầm bỗng nhiên lóe sáng bởi muôn tia chiếu từ đèn. Ca sĩ Sơn Tùng đã đứng ngay chính giữa sân khấu, cúi đầu chào khán giả. Anh khoác trên người một bộ vest trắng, bảnh bao, lịch lãm. Mái tóc bạch kim cùng đôi giày thể thao trắng giúp Sơn Tùng giống hệt một bạch mã hoàng tử. “Em là ai từ đâu bước đến nơi đây dịu dàng chân phương…” – Anh bắt đầu cất những lời ca đầu tiên. Nhạc vẫn rộn vang theo từng lời hát. Gương mặt điển trai của ca sĩ biểu cảm theo từng câu hát. Đôi môi hồng hào mấp máy hát. Một tay anh cầm micro, một tay vẫy vẫy theo giai điệu. Một lúc sau, một vũ đoàn tiến nhanh ra sân khấu. Họ nhún nhảy những động tác mềm mại. Ca sĩ di chuyển nhanh vào hàng rồi nhảy theo họ. Đôi chân nhanh nhẹn bước từng bước nhịp nhàng. Những tia chiếu màu sắc càng làm cho sân khấu trình diễn trở nên lung linh, sôi động. Phía khán đài, khán giả ngả nghiêng theo điệu nhạc. Đặc biệt, khi anh đọc rap, khán giả vỗ tay theo từng nhịp. Anh còn tiến lại gần khán giả, đưa tay lướt nhanh một vòng quanh sân khấu. Bài hát kết thúc, trên gương mặt anh đã bóng loáng, nhễ nhại mồ hôi. Anh nói lời cảm ơn và cúi chào khán giả lần nữa rồi bước vào sau khán đài. Khán giả đều hào hứng với màn biểu diễn vừa rồi của Sơn Tùng.

Dù chỉ xem qua truyền hình, em vẫn cảm nhận được không khí sôi động, náo nhiệt, vui nhộn mà màn trình diễn bài hát “Nơi này có anh” của Sơn Tùng mang lại. Em thật sự rất thích tiết mục biểu diễn đó. Nhờ sự nhiệt huyết của mình, ca sĩ đã đem lại những bài hát thật hay với khán giả, những ca từ mà ai ai cũng biết tới.

Hãy tưởng tượng và tả lại một nhân vật trong truyện em đã đọc

Nếu ai đã từng đọc câu chuyện “Rất nhiều mặt trăng” chắc hẳn sẽ không quên nhân vật cô công chúa bé bỏng, thơ ngây, hồn nhiên.

    Trong lâu đài nguy nga, cô công chúa sống cùng vua cha và muôn kẻ hầu người hạ. Công chúa chừng năm, sáu tuổi. Do cô bé ốm nặng nên người cô thanh mảnh, có phần gầy yếu. Dáng người thanh mảnh lại giúp cô mặc váy rất đẹp. Cô luôn vận những chiếc váy lộng lẫy. Mái tóc công chúa vàng hoe, óng mượt. Nếu ai nhìn vào mái tóc, chắc sẽ nghĩa ngay tới một đám mây mềm mại, bồng bềnh. Trên đầu, cô thường đeo một chiếc vương miện có đính những hạt kim cương lấp lánh. Cô công chúa bé bỏng này xinh xắn lắm! Gương mặt của cô trái xoan, bầu bĩnh. Làn da trắng như tuyết. Hàng mi cong vút chớp nhẹ trên đôi mắt to tròn, đen láy. Người ta dễ nhầm tưởng đôi mắt cô với vì sao đêm bởi đôi mắt ấy lúc nào cũng lấp lánh, đẹp đến hút hồn. Khóe miệng nhỏ xíu với đôi môi hồng chúm chím và hàm răng trắng ngần.

Cô công chúa đáng yêu lắm! Nàng muốn có được mặt trăng trên bầu trời cao. Chú hề thông minh đã sai thợ làm một mặt trăng nhỏ xíu bằng vàng cho cô. Cô mừng vui chạy khắp vườn khi có được mặt trăng mà bấy lâu nay nàng hằng mơ ước. Rằm tới, trăng lên cao giữa vòm trời. Cô mỉm cười mà giải thích với chú hề rằng một cái cũ mất đi thì sẽ có cái mới mọc lên thay thế. Khi chìm vào giấc ngủ vĩnh cửu, đôi tay bé nhỏ của nàng vẫn cầm chặt mặt trăng bằng vàng kia. Phút giây ấy, nàng như vẫn mỉm cười, đôi má kia vẫn căng mọng và hồng hào đến lạ.

    Chắc hẳn ai trong chúng ta thuở nhỏ cũng từng có những suy nghĩ hồn nhiên như nàng công chúa nọ. Bởi cách nhìn của trẻ em về thế giới xung quanh thường rất khác người lớn. Hình ảnh nàng công chúa sẽ mãi in đậm trong trái tim bao người đọc.

Tả một người em thường gặp

TẢ NGƯỜI HÀNG XÓM

    Mỗi cuối tuần, lũ trẻ xóm tôi lại tụ tập đông đúc ở sân để chơi đùa. Nhờ những cuối tuần vui nhộn này mà tôi đã trở nên thân thiết với anh Bình Nguyên. Anh lớn tuổi nhất hội nên mọi người thường gọi là anh Bi cả.

    Năm nay, anh Bi đã mười hai tuổi. Người anh cao dong dỏng. Vẻ mảnh khảnh nhưng anh rất ra dáng bậc anh. Anh ít khi tranh giành đồ ăn như mấy đứa chúng tôi. Anh thường bảo chúng tôi chia nhau ra cho bằng phần nhau. Anh có làn da ngăm ngăm đen. Nghe đâu, ngày còn nhỏ anh sống ở miền biển. Về sau, bố anh chuyển đơn vị công tác nên gia đình chuyển hẳn về nơi này sinh sống. Có lẽ, vì nắng ngoài biển đã làm mái tóc anh ngả vàng. Nhưng màu vàng ấy lại rất hợp với gương mặt hình trái xoan của anh. Đôi mắt anh bi màu nâu, long lanh như hai hòn bi ve để dưới ánh mặt trời. Đôi mắt khi thì nghiêm nghị, khi thì hiền từ, tinh nghịch. Anh Bi bị cận thị nên lúc nào cũng phải đeo kính. Có lần, chúng tôi giấu chiếc kính ấy đi. Anh lẳng lặng không nói gì, cũng không đi tìm. Bỗng nhiên, trò vui của chúng tôi không thành. Tôi đành đi lấy kính trả lại anh. Lúc này, anh mới dùng đôi tay gầy xương của mình kéo người tôi. Cù chọc tôi một trận. Bọn trẻ xung quanh cỗ vũ ầm ĩ, tôi được một phen cười lăn lóc. Anh Bi cũng cười lớn. Đôi môi anh hình trái tim, lúc nào cũng hồng hồng. Bọn con gái hay trêu đó là môi con gái. Nhưng tôi thấy đôi môi của anh đẹp. Đẹp nhất là những lúc anh nở nụ cười tươi để lộ hàm răng trằng ngần.

Tôi quý anh Bi lắm! Anh dạy chúng tôi chơi trò bắn bi, cá ngựa, cờ tỉ phú. Mỗi dịp như vậy, xóm tôi lại rộn vang tiếng cười. Anh Bi thực sự đã trở thành người anh cả đáng mến của tôi.

Tả thầy cô đã từng dạy em và để lại cho em nhiều tình cảm tốt đẹp

“Sáng nào em đến lớp

Cũng thấy cô đến rồi

Đáp lời: – “Chào cô ạ!”

Cô mỉm cười thật tươi.”

    Cho đến bây giờ, lời đọc thơ trầm ấm ấy vẫn còn vang vọng trong trái tim tôi. Nhắc đến bài thơ “Cô giáo lớp em” là em nghĩ ngay tới người cô hiền dịu đã dạy tôi năm lớp Hai.

    Cô tên là Ánh Nguyệt. Hồi đó, cô đã ngoài ba mươi nhưng trông cô trẻ trung chẳng khác nào thiếu nữ đôi mươi cả. Thân hình mảnh dẻ mỗi lần khoác trên mình tà áo dài lại thướt tha thêm bội phần. Tóc cô dài ngang lưng, đen mượt, óng ả. Chẳng hiểu sao, đến cuối năm học, cô lại cắt ngắn ngang vai. Cô bảo, tóc cắt rồi lại mọc. Nhưng tôi vẫn thấy luyến tiếc “suối tóc” ấy của cô. Gương mặt cô tròn trịa, phúc hậu. Đôi má cô hồng hào. Có lẽ nhờ vẻ hồng hào này mà cô trẻ thêm nhiều tuổi. Cô cũng rất hay cười. Nụ cười rạng rỡ như một đóa hồng xuân. Mỗi lần giảng bài, đôi môi nho nhỏ, căng hồng của cô lại mấp máy cất giọng trầm ấm.

Đôi lần, cái giọng trầm ấm ấy cũng biệt tích. Thay vào đó là giọng nói đanh thép. Do lớp tôi chưa vâng lời! Dịp thi đua chào mừng ngày nhà giáo, lớp tôi được cô hướng dẫn làm tập bút tri ân. Lớp tôi thay nhau viết và trang trí tập bài đó. Trong một lần đùa nghịch, tôi đã làm đổ lọ mực xuống tập giấy. Vậy là bao nhiêu công sức của lớp đã xuống sông, xuống bể. Đôi mắt to tròn của cô nhìn thẳng vào tôi. Ánh nhìn giận giữ. Tôi sợ hãi nép mình vào người bạn. Sau giờ học, lớp tôi tranh thủ làm lại từ đầu. Tập bút tri ân năm đó của lớp tôi đạt giải Nhì. Tôi đã trách mình bởi nghĩ nếu có nhiều thời gian chỉnh sửa thì lớp tôi đã đạt giải cao hơn.

    Cô Ánh Nguyệt là người cô mà tôi vô cùng kính mến. Cô đã chuyển công tác sang một ngôi trường mới nên đã lâu lắm rồi tôi chưa gặp lại cô. Sau này, khi lớn lên, nhất định tôi sẽ đến thăm cô đã nói những lời tri ân chân thành mà mình ấp ủ bấy từ năm học đó.

Tả một người em mới gặp một lần nhưng để lại cho em những ấn tượng sâu sắc

CHÚ CẢNH SÁT GIAO THÔNG

    Sáng sớm, đường phố Hà Nội đông đúc, tấp nập. Từng dòng xe nối đuôi nhau chạy dài vô tận. Mẹ và em cũng chạy đua trên dòng người tấp nập đó. Tới ngã tư, em thấy một chú cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ. Em vô cùng ấn tượng với hình ảnh đó.

    Nhìn từ xa, em đã thấy chú cảnh sát cao dong dỏng, đứng nghiêm trên một cái bục trắng tròn. Chú khoác trên mình bộ quân phục màu vàng ươm. Chú đi một đôi giày đen, trên lưng cũng thắt một chiếc thắt màu đen. Em thích nhất chiếc mũ mà chú đang đội trên đầu. Chiếc mũ có đính ngôi sao vàng lấp lánh ở giữa. Tay trái chú cầm chiếc còi, tay phải chú cầm một cái gậy điều khiển. Khi đèn giao thông chuyển sang màu đỏ, chú thổi còi liên hồi và giơ gậy ra hiệu cho các phương tiện dừng lại. Rồi chú vẫy vẫy cho phía bên đường để dòng xe chạy qua ngã tư. Em thoáng thấy gương mặt nhễ nhại mồ hôi của chú. Đôi mắt sâu đã mang những nét đỏ ngầu. Nhưng trong đôi mắt ấy lại ánh lên niềm hớn hở. Bỗng, một ông già đang đạp xe bị ngã. Chú chạy nhanh tới đó, đỡ cụ dậy, hỏi han cụ. Chú dựng chiếc xe đạp lên rồi dặn cụ đạp xe cẩn thận.

Sau lần nhìn thấy hình ảnh đẹp ấy, ước mơ được trở thành một chiến sĩ cảnh sát của em lại càng mãnh liệt. Em đã nghĩ đến cảnh mình khoác bộ quần áo màu xanh, đứng nghiêm chào. Em sẽ quyết tâm biến ước mơ ấy trở thành hiện thực.

Tả Bác Tổ trưởng tổ dân phố

Khu phố em ở được gọi là khu phố vui vẻ, văn minh, đoàn kết. Đạt được điều đó đều nhờ công lớn của bác Minh tổ trưởng dân phố. Bác là người mà em vô cùng yêu mến.

   Bác Minh năm nay đã 48 tuổi rồi, bác hơn bố em 8 tuổi nhưng trông bác vẫn còn rất trẻ. Dáng bác cao, gầy em đứng chỉ đến bụng của bác. Bác có làn da ngăm ngăm đen. Đôi mắt là điểm nổi bật nhất trên khuôn mặt bác Minh. Đôi mắt ấy luôn lấp lánh niềm vui, chan chứa tình cảm. Nhìn vào mắt bác em có cảm giác ấm áp vô cùng. Ở nhà bác thường mặc quần sooc, áo phông trắng. Khi đi ra phố, nhất là đi họp tổ dân phố bác ăn mặc rất lịch sự. Bác thường mặc quần âu, áo sơ mi. Bác còn sơ vin và thắt lưng da nữa.

   Bác Minh lúc nào cũng vui vẻ, hòa nhã với mọi người. Có phong trào của phường, quận, hay của thành phố bác luôn là người đi đầu làm gương. Bác vào từng nhà vận động, khích lệ mọi người tham gia với tinh thần cao nhất. Bác Minh hay viết thông báo lên cái bảng con ở đầu ngõ để mọi người nắm bát rõ tình hình của khu phố. Bác Minh rất khéo tay, nhà ai trong phố có nồi cơm điện, quạt điện… hỏng đều mang đến nhờ bác sửa giúp. Bác Minh còn tận dụng những thứ bỏ đi làm đồ chơi hữu ích cho chúng em như ngôi nhà bằng bìa cactong, trò ném bô – ing từ các lon bia, con lật đật, quạ tmini, diều giấy,…

   Em rất thích sang nhà bác Minh xem bác chế đồ chơi. Có lần bác còn hướng dẫn em làm một anbum ảnh từ giấy và bìa cac- tông để tặng bố mẹ nhân ngày gia đình Việt Nam. Chính bác Minh đã dạy em cách thể hiện tình cảm đơn giản mà ấm áp với bố mẹ mình.

   Nhờ có bác Minh mà khu phố nhà em nhiều lần được vinh danh là khu phố văn hóa. Không chỉ có em mà mọi ngưởi trong khu phố luôn yêu quý, kính trọng bác. Em và mọi người mong rằng bác sẽ luôn khỏe mạnh để làm tổ trưởng của khu phố thật lâu.

Tả một cụ già đang ngồi câu cá bên hồ nước

Trên đường đi dạo cùng mẹ em đã tình cờ gặp một hình ảnh vô cùng đẹp. Đó là một cụ già đang ngồi câu cá bên hồ nước trong tiết trời mùa thu se lạnh. Hình ảnh đó đã để lại trong lòng em những ấn tượng sâu sắc.

    Cụ già câu cá khoảng ngoài bảy mươi tuổi, dáng người cao và gầy. Khuôn mặt cụ toát lên vẻ hiền lành, phúc hậu. Dù đã nhiều tuổi nhưng đôi mắt cụ vẫn còn rất tinh anh. Điều khiến em ấn tượng là mái tóc của cụ, dài và trắng như một ông tiên bước ra từ câu chuyện cổ tích. Chòm râu trắng như cước thỉnh thoảng lại khẽ rung rung khi gió thổi qua. Trên tay cụ cầm một chiếc cần trúc dài và thẳng tắp, đôi bàn tay gầy guộc và nhăn nheo cầm chặt lấy cần, một tay kia đặt lên gối. Nhìn dáng cụ câu cá trông thật thoải mái, ung dung.

    Không khí mát lạnh và trong lành thích hợp để câu cá. Đây là một thú vui tao nhã của tuổi già. Cụ già ngồi im lặng trước mặt hồ, vẻ mặt điềm tĩnh chứ không có vẻ chờ đợi hay hồi hộp. Khi thấy khẽ động dây câu, nhanh như chớp cụ giật mạnh chiếc cần. Một chú cá rô đã cắn câu, cụ khẽ mỉm cười rồi thả con cá nhỏ vào chiếc xô ngay cạnh đó. Em tiến lại gần phía cụ, cụ nhìn em bằng ánh mắt hiền từ và nói: “Để ta sẽ thưởng cho cháu một con nhé!”. Chỉ trong vài phút, một chú cá vàng đã cắn câu. Dây câu kéo lên, con cá vàng giãy giụa tìm cách thoát nhưng vô ích. Cụ lấy túi bóng đổ đầy nước và thả cá vào đó đưa cho em. Em nhận và cảm ơn cụ trong sự vui sướng ngập tràn.

    Khi em chào cụ và ra về, cụ vẫn tiếp tục ngồi câu cá. Thỉnh thoảng từng cơn gió nhẹ lướt qua, những chiếc lá mùa thu rơi rụng lao xuống mặt hồ. Cụ già trong dáng vẻ thư thái tựa gối buông cần vừa giản dị lại vừa thanh cao. Hình ảnh đó đẹp như một bài thơ vậy.

    Trở về nhà em đã thả chú cá vàng vào bể cá và nuôi. Mỗi khi nhìn thấy nó em lại nhớ về cụ già câu cá bên hồ nước. Hình ảnh đó đã khắc sâu vào tâm trí em khiến em không thể nào quên.

Tả một người thân mà em yêu quý

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào…”, mỗi lần nghe câu hát đó em lại cảm thấy vô cùng xúc động khi nghĩ về mẹ của mình. Mẹ là người đã sinh ra và nuôi em khôn lớn, dạy em những điều hay lẽ phải. Và mẹ cũng là người mà em yêu quý nhất trên đời.

    Mẹ em năm nay đã 36 tuổi. Mẹ có chiều cao khiêm tốn và vẻ ngoài không hoàn hảo nhưng trong mắt em mẹ là người xinh đẹp nhất. Mẹ có nước da nâu sạm do những ngày dãi nắng dầm sương nuôi anh em em khôn lớn. Mái tóc mẹ đen nhánh mượt mà được cắt ngang vai ôm lấy khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn. Lông mày cong như hình cánh cung, đôi mắt to tròn với hàng mi dài cong vút. Đôi môi hồng hào và luôn nở một nụ cười thật tươi. Chiếc mũi cao thanh tú là điểm nhấn trên khuôn mặt mẹ. Thân hình mẹ em gầy đi vì những năm tháng vất vả, đôi bàn tay gân guốc và chai sạn cũng đủ biết mẹ đã phải cực nhọc đến nhường nào.

    Mẹ sống rất giản dị và chan hòa với những người xung quanh. Ở nhà mẹ chỉ mặc những bộ quần áo bình dị, khi đi đâu đó mẹ lại mặc những bộ lịch sự và kín đáo. Mẹ quan tâm chu đáo tới tất cả mọi người. Mỗi sáng mẹ lại thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, nấu những món ăn ngon để bố mang đi làm. Khi mùa đông đến, trước khi đi làm chẳng lúc nào mẹ quên nhắc nhở ba bố con phải giữ ấm cơ thể và quàng khăn. Những khi em làm sai điều gì mẹ không đánh mắng mà nhắc nhở nhẹ nhàng, đưa ra những lời khuyên để em biết phân biệt đúng sai. Mẹ vừa là mẹ, vừa là người thầy, vừa là người bạn thân thiết trong cuộc sống của em.

    Em rất yêu mẹ. Những ngày đầu tiên về làm dâu nhà chồng mẹ đã phải cực khổ rất nhiều nhưng mẹ luôn nhẫn nhịn. Mẹ mang tình yêu thương ấm áp đến tất cả mọi người. Nhìn mẹ ngày một già đi theo năm tháng em thương mẹ nhiều lắm!

    Công lao to lớn của mẹ chẳng gì có thể đền đáp nổi. Dù có nói bao nhiêu lời yêu thương vẫn là không đủ. Em mong mẹ luôn mạnh khỏe và hạnh phúc. Em sẽ cố gắng học hành chăm chỉ để không phụ sự kì vọng của mẹ.

Tả một lực sĩ đang cử tạ

Em rất hay xem các chương trình thể thao. Ngoài bóng đá, bóng chuyền, bơi lội,…em còn yêu thích cả môn thể lực thể hình. Trong đợt Seagame vừa qua em đã theo dõi phần thi của các lực sĩ cử tạ Việt Nam. Đó là phần thi vô cùng xuất sắc.

    Cuộc thi lần này có sự tham gia của rất nhiều lực sĩ ở khu vực Đông Nam Á. Em và bố hồi hộp khi trọng tài nhắc đến phần thi đấu của nước mình. Một lực sĩ cao to, lực lưỡng bước ra. Chú có mái tóc đen được cắt gọn gàng, đôi mắt sâu và khuôn mặt chữ điền cương nghị. Điều khiến em chú ý đó là chú có một thân hình săn chắc và làn da đen bóng, trông chú như một pho tượng bằng đồng. Ngực nở và các bắp thịt ở tay, chân nổi lên cuồn cuộn.

    Chú lực sĩ đứng trước một quả tạ 100kg, gương mặt điềm tĩnh. Chú làm các động tác khởi động trước khi vào thi đấu. Trọng tài thổi còi bắt đắt đầu phần thi. Chú dùng đôi bàn tay to và chắc nịch nắm chặt thanh sắt. Cả gia đình em hồi hộp đến tường phút giây. Chú nhanh chóng nhấc quả tạ lên khỏi mặt đất. Khi đến phần ngực, để nâng quả ta lên cao không hề dễ dàng. Chú ngưng lại một vài giây trong sự lo lắng và cổ vũ của khán giả. Chỉ ngay sau đó, ngực chú ưỡn về phía trước và quả tạ được đẩy lên cao quá đỉnh đầu. Hai cánh tay giơ cao và thẳng tắp. Tiếng reo hò và vỗ tay vang lên không ngớt. Tất cả mọi người vỡ òa trong cảm xúc vui sướng. Nhẹ nhàng đặt quả tạ xuống đất, gương mặt chú lấm tấm mồ hôi. Chú cúi chào khán giả và nở một nụ cười hạnh phúc.

    Phần thi của chú khiến em vô cùng ấn tượng. Để đạt được thành tích như vậy, ngoài một sức khỏe dẻo dai đòi hỏi người lực sĩ phải tập luyện rất nhiều. Nhờ sự cố gắng không ngừng nghỉ đó chú đã mang vinh quang về cho đất nước với tấm huy chương vàng danh giá.

    Kết thúc mùa Seagame, Việt Nam đã dẫn đầu khu vực. Thành tích đó có được là nhờ công sức của hàng trăm các vận động viên. Trong đó không thể không kể đến các lực sĩ thể hình. Em cảm thấy vô cùng yêu mến và cảm phục họ.

Tả một người thợ mộc đang làm việc

Chú Hùng là một thợ mộc có tiếng ở quê em. Chú được yêu mến không chỉ bởi tính tình hiền lành mà còn bởi tay nghề cao trong công việc. Đôi bàn tay tài hoa của chú đã làm ra biết bao sản phẩm đẹp mắt và hữu ích phục vụ cuộc sống của người dân.

    Năm nay chú Hùng gần 40 tuổi, nhưng chú đã có gần hai mươi năm gắn bó với nghề làm mộc. Mái tóc của chú lúc nào cũng bám bụi gỗ, khuôn mặt luôn lộ vẻ suy nghĩ và tập trung cao độ khi làm việc. Đôi bàn tay chai sần và dính đầy véc-ni. Phần lớn thời gian trong ngày chú làm việc ở xưởng. Vì thế quần áo lúc nào cũng phủ đầy mùn cưa và mùi hương của gỗ.

    Hôm nay em xuống xưởng xem chú làm việc. Chú đang hoàn thiện chiếc tủ quần áo cho nhà bác Mai. Cách chú làm mới say sưa và tỉ mỉ làm sao! Những khúc gỗ to và thô kệch, xù xì được chú bào đi bào lại nhẵn thín. Cái bút luôn được cài ở tai, thỉnh thoảng chú lại lấy ra để kẻ vẽ, phân chia tỉ lệ cẩn thận tới từng chi tiết. Đôi bàn tay khéo léo đã biến những tấm gỗ thô kệch trở nên có hình hài. Không những thế còn có những họa tiết vô cùng đẹp mắt. Chú dùng chiếc đục tạo nên những bông hoa, con rồng, con phượng nổi bật trên bề mặt gỗ. Khi đã xong, chú lấy giấy ráp ra chà đi chà lại để những chi tiết đó được mịn màng. Khâu cuối cùng là đánh véc-ni. Cái tủ vốn đã đẹp khi được sơn véc-ni lại càng đẹp hơn nữa, những đường vân gỗ hiện lên. Những họa tiết hoa lá, rồng phượng trông thật tinh xảo. Chắc hẳn bác Mai sẽ rất hài lòng với sản phẩm đẹp và chắc chắn này.

    Mọi người thích những sản phẩm chú Hùng làm ra vì chúng rất đẹp và bền. Ngắm chú làm việc em mới hiểu được sự vất vả của người thợ mộc. Ngoài đôi bàn tay khéo léo, tài hoa đòi hỏi còn phải có sự nhẫn nại, kiên trì và tỉ mỉ trong công việc. Thành công của người thợ mộc chính là sự hài lòng của mọi người và chú Hùng đã làm được điều đó.

    Em rất yêu mến chú Hùng. Đối với em chú không chỉ là người thợ mộc mà còn là một người nghệ sĩ tài hoa.

Tả một người có hành động và ngoại hình khác thường

Chiến tranh đã lùi xa nhưng những đau thương và mất mát của nó thì còn mãi. Một trong những nỗi đau mà chiến tranh để lại còn cho đến hôm nay chính là những nạn nhân chất độc màu da cam. Ở quê em cũng có rất nhiều bị nhiễm chất độc màu da cam, trong đó có bác Lan – người mà em rất thân thiết và gần gũi.

    Bác Lan năm nay đã ngoài năm mươi nhưng trông vẫn còn rất trẻ. Có lẽ bởi bác chỉ cao bằng một học sinh lớp 4. Khuôn mặt bác có những vết chàm màu đen lốm đốm. Khuôn miệng không cân đối nhưng lúc nào cũng nở một nụ cười thật tươi. Dáng đi của bác không được thẳng như người bình thường vì cái lưng có những phần thịt u lên. Đôi bàn tay và đôi bàn chân đều có sáu ngón. Các ngón đều ngắn và có những ngón bị dính vào nhau.

    Tuy có ngoại hình khác thường nhưng chẳng bao giờ thấy bác Lan buồn hay tự ti. Bác sống rất chan hòa với mọi người xung quanh và ai cũng yêu mến bác. Bác tích cực tham gia các hoạt động xã hội của thôn xóm. Đặc biệt bác có một giọng hát ấm áp, mượt mà. Mỗi khi bác cất lên tiếng hát thì ai cũng phải chăm chú lắng nghe. Bác Lan thuộc nhiều truyện cổ tích lắm. Mỗi lần sang chơi bác lại kể cho em biết bao câu chuyện. Cả một thế giới thần tiên hiện ra qua lời kể ngọt ngào của bác.

    Có lần sang chơi nhà bác, em thấy rất đông người ở đó. Khi lại gần em nhìn thấy bác Lan chân tay co quắp, miệng sùi bọt trắng. Em chạy về hỏi mẹ, mẹ nói bác bị vậy là do di chứng của chiến tranh để lại. Ngày xưa bố của bác tham gia kháng chiến chống Mĩ đã bị nhiễm chất độc màu da cam. Nghe mẹ kể trong lòng em dâng lên niềm xúc động nghẹn ngào. Em thương bác Lan và căm ghét sự tàn khốc của những cuộc chiến tranh.

    Em rất yêu quý bác Lan. Mỗi ngày em đều sang chơi nhà bác, nghe bác hát và kể những câu chuyện cổ tích li kì, hấp dẫn. Em mong bác và những người như bác luôn sống mạnh khỏe, yêu đời.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*