Kể về một thầy giáo hay cô giáo mà bạn quý mến nhất

5/5 - (1 bình chọn)

Đề bài: Kể về một thầy giáo hay cô giáo mà em quý mến.

Bài văn mẫu

   “Khi thầy viết bảng/ Bụi phấn rơi rơi/ Có hạt bụi nào rơi trên bục giảng/ Có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy” những câu hát du dương, tha thiết bất chợt lại làm tôi nhớ về cô Trâm – cô giáo dạy lớp 5 của tôi. Cô đã luôn đồng hành, bên cạnh bảo ban, dạy dỗ tôi, cho tôi những bài học bổ ích, dạy tôi nên người. Cô là người mà tôi yêu quý và kính trọng nhất.

   Bốn năm đầu cấp tiểu học, tôi học tại trường Xuân Quang, nhưng do mẹ chuyển công tác về thành phố nên tôi cũng phải chuyển đến một trường học mới. Đây quả là một điều vô cùng khó khăn đối với tôi, bạn bè mới, môi trường học tập mới làm tôi thực sự lo sợ.

   Ngày đầu tiên đến trường tôi ngồi nem nép ở một góc lớp, tôi không bắt chuyện với ai. Trong đầu tôi chỉ có một mong muốn duy nhất là trở về ngôi trường cũ với bạn bè và thầy cô thân quen. Mắt tôi nhòe đi chỉ chực khóc. Đúng lúc ấy tiếng trống vang lên và cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp. Tôi khẽ đưa mắt lên nhìn cô. Cô có dáng người cao ráo, thanh mảnh, cô mặc một chiếc áo dài màu tím rất duyên dáng, dịu dàng. Khuôn mặt cô hình trái xoan, đôi môi được tô màu đỏ nhẹ nhàng, làn dan cô trắng hồng. Cô có đôi mắt của chim bồ câu, to tròn và rất hiền từ. Cô nhìn quanh lớp một vòng và dừng ánh nhìn dịu dàng ấy tại chỗ tôi đang ngồi. Tôi bất giác cúi đầu xuống. Tôi nghe rõ tiếng cô bước chân đi xuống chỗ mình, cô nhẹ nhàng gọi:

   – Cô chào con. Rất vui khi con đã trở thành một thành viên của lớp chúng ta. Linh có thể đứng dậy chào cô và các bạn được không con?

   Giọng cô ấm áp, dịu dàng tựa như lời mẹ tôi hát ru. Cô chạm khẽ vào vai tôi như thể động viên, tiếp thêm cho tôi sự can đảm. Tôi ngẩng đầu nhìn cô và khẽ mỉm cười. Tôi đứng dậy chào cả lớp và cô giáo. Nhờ có cô mà khởi đầu mới của tôi ở lớp đã bớt phần khó khăn.

   Những buổi học sau đó tôi càng yêu quý cô hơn. Cô là một giáo viên tận tụy, hết lòng với học sinh. Với những bạn học kém trong lớp cô luôn dành thời gian sau mỗi tiết học để rèn luyện thêm kĩ năng cho các bạn. Với những bạn còn lười biếng cô phạt nghiêm khắc không chỉ vậy cô còn chỉ rõ để các bạn nhận thấy lỗi lầm và không mắc lỗi lần nữa. Những bạn học tập tốt luôn được cô tuyên dương, khen thưởng khi là tập vở, khi là hộp bút.

   Tôi còn nhớ mãi, trong những ngày đầu đi học ở trường mới môn học tôi sợ nhất là tiếng anh, vì ở trường làng tôi không được học môn này. Mỗi lần tới giờ tôi như phát ốm và không thể học được bất cứ điều gì. Thấy điểm tiếng anh của tôi thấp cô Trâm đã gọi tôi vào nói chuyện riêng. Biết được những lo lắng của tôi mỗi ngày cô đều dành thời gian sau tiết học để kèm riêng cho tôi. Bằng những lời chỉ dạy tận tình của cô chẳng mấy chốc điểm tiếng anh của tôi đã được cải thiện. tôi thầm cảm ơn và biết ơn cô rất nhiều. Cô là người đã luôn bên cạnh tôi, cô đã giúp tôi vượt qua những trở ngại cả ở trong học tập lẫn tâm lí giúp tôi hòa nhập với môi trường mới.

   Dù giờ đã phải rời xa mái trường thân yêu, không còn được nghe những lời giảng dạy, chỉ bảo của cô nữa nhưng tôi sẽ vẫn mãi nhớ về cô. Một cô giáo tận tình, chu đáo, luôn hết lòng vì học sinh. Cô là người mẹ thứ hai của tôi, là người giúp tôi khôn lớn và trưởng thành.

Viết bài tập làm văn số 2

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*