✅ Tả con lật đật mà em yêu thích ⭐️⭐️⭐️⭐️⭐

5/5 - (1 bình chọn)

Tả con lật đật Hay Chọn Lọc

Dàn ý Tả con lật đật lớp 4

I. Mở bài: Giới thiệu con lật đật

– Món đồ chơi em thích nhất.

– Mẹ tặng nhân dịp sinh nhật lần thứ 9.

II. Thân bài:

Tả con lật đật

a) Tả bao quát:

– Cao khoảng gang tay.

– Tròn trịa, mập mạp, gần như béo phì.

– Luôn lắc qua lắc lại khi bị chạm đến.

– Toàn thân đỏ tươi, nổi bật.

b) Tả chi tiết:

– Chiếc đầu tròn trùm khăn đỏ.

– Khuôn mặt bầu bĩnh, xinh xắn.

– Thân hình tròn như con quay.

– Giữa bụng có chiếc thắt lưng, trông đĩnh đạc lắm.

– Hai tay ngắn, ép sát thân.

– Đặc biệt không có chân mà đứng rất vững.

– Nghiêng ngả cỡ nào cũng đứng thẳng sau một hồi lắc lư.

– Ngộ nghĩnh và bận bịu, đúng với tên “lật đật”.

III. Kết bài: Nêu cảm nghĩ

– Em rất thích đồ chơi lật đật.

– Em lau bụi hằng tuần, cất cẩn thận trong tủ đồ chơi.

Tả con lật đật Mẫu 1

Từ nhỏ đến lớn, tủ đồ chơi của em cũng đã xếp đầy rồi. Có nhiều lúc bỏ ra và thay bào bằng rất nhiều món đồ rồi. Nhưng có một món đò chơi bao nhiêu năm, vẫn ở yên trong đó. Đó chính là chú lật đật Misa của em.

Misa là món quà bà tặng em, không nhân ngày trọng đại hay đặc biệt gì cả. Vì là một ngày em khóc.

Misa của em rất đáng yêu. Nó không to lắm. Misa chỉ đơn giản là hai hình tròn ghép lại với nhau. Thân dưới của Misa to như một trái bưởi còn phần đầu nhỏ hơn, như một trái cam vậy. Misa khoác trên mình chiếc áo màu đỏ tươi, có chiếc khăn quàng phía sau, trông như cô bé quàng khăn đỏ vậy.

Misa có khuôn mặt rất dễ thương. Làn da màu trắng hồng với đôi mắt to, đen láy. Mỗi lần Misa chuyển động là đôi mắt ấy lại nhấp nháy tinh nghịch. Chiếc miệng Misa nhỏ xinh, đỏ chót, mỉm cười rất tươi. Với ai hay lúc nào, em ấy cũng cười như thế nên ai cũng rất yêu Misa. Hai má phúng phình hồng như đang đỏ mặt hay ngượng ngùng cái gì ấy. Ở thân Misa là một chiếc túi nhỏ xinh ở giữa, như chiếc túi thần kì của Doraemon vậy. Chắc chiếc túi ấy cũng chứa rất nhiều điều thú vị và kì diệu.

Misa trông nhỏ nhắn và đáng yêu như thế, em ấy còn rất kiên cường và tài giỏi. Dù người khác có làm gì, vô tình hay cố ý xô em ấy ngã thì Misa cũng tự mình đứng lên. Hết lần này đến lần khác, sau khi nghiêng ngả lại đứng thẳng lên. Khuôn mặt em lúc nào cũng giữ nụ cười hồn nhiên như thế. Em rất yêu mọi người và không bao giờ chịu khuất phục. Đó cũng chính là lí do bà tặng em con búp bê ấy. Một cô bé hay khóc nhè, một chút là đổ lỗi cho người khác như em từ khi gặp Misa đã nhận ra nhiều điều. Em học được những bài học quý giá từ món đồ chơi đơn giản này: dẫu có vấp ngã vẫn phải đứng lên, luôn mỉm cười nhìn mọi thứ.

Misa đã lớn lên cũng em, nhìn em trưởng thành và khôn lớn như thế. Rồi thời gian qua đi, bà đã mất nhưng Misa vẫn luôn gợi nhắc về bà, là món quà quý giá nhất của em.

Tả con lật đật Mẫu 2

Ôi! Đẹp quá! Em reo lên khi thấy một chú lật đật thật xinh xắn, trong hộp quà mà mẹ đã tặng em nhân buổi sinh nhật lần thứ chín này của em.

Trông chú mới ngộ nghĩnh, đáng yêu làm sao! Cứ như một cậu bé bụ sữa đang tuổi tập đi, tập nói. Thân chú thon tròn như một quả trứng gà to lớn. Cái đầu tròn, nhỏ, xinh xinh gắn liền với cái thân mập ú. Chú không có chân, chỉ có đôi tay gắn liền với thân mình. Một búi vải nhỏ dưới cằm như chiếc khăn quàng đỏ rực của các cậu học sinh. Phủ lên cái đầu tròn là một cái mũ vải nhỏ hệt như mũ trùm đầu của những chiếc áo ấm len ấm ngày đông. Thích nhất là khuôn mặt. Dưới đôi lông mày rậm rạp, hiện rõ đôi mắt long lanh, được đính bằng hai viên bi màu xanh nước biển. Cái miệng nhỏ nhắn lúc nào cũng nhoẻn một nụ cười tươi đẹp. Bộ quần áo gắn liền với thân: một chiếc áo khoác bên ngoài, bên trong là áo dây có hình sắc rực rỡ càng làm cho lật đật xinh đẹp hơn.

Lúc đầu, em chưa biết rõ về chú, nên khi em chạm vào người, làm chú lắc lư và phát ra những tiếng “loang boang, loang boang” ai nghe cũng rất rất đỗi ngạc nhiên. Lại một lần nữa, em lỡ làm chú rớt từ trên tủ kính xuống, tưởng chú sẽ ngã sõng soài trên mặt đất. Nhưng không ngờ, sau khi xoay mấy vòng trên không, chú đã đứng xuống mặt đất thật nhẹ nhàng, êm dịu.

Em thích ngắm chú lắm! Mỗi khi chơi xong, bao giờ em cũng cất chú vào chiếc tủ kính thật gọn gàng, ngăn nắp. Em nghĩ em sẽ giữ gìn nó thật kĩ càng, cẩn thận. Vì nó chính là một phần tình thương của mẹ dành cho em.

Tả con lật đật Mẫu 3

Hôm nay là ngày chủ nhật, tôi dọn dẹp lại căn phòng của mình. Khi thò tay vào phía trong của một cái tủ, bỗng tôi nghe thấy âm thanh “long bong! long bong!” Tôi chợt nhận ra đó là âm thanh của một con lật đật. Vâng! Con lật đật này là món đồ chơi đầu tiên của tôi. Quá khứ bỗng trở về với tôi, hồi ấy gia đình tôi nghèo lắm, từ nhỏ tôi chẳng có một món đồ chơi nào cả, nhìn bạn bè có đồ chơi mà lòng tôi cảm thấy thèm thuồng. Rồi một hôm, vào một ngày đẹp trời, mẹ đưa tôi đến cửa hàng bách hóa tổng hợp, khu bán đồ chơi cho thiếu nhi.

Tôi không thể tin được là mình lại được đứng trước một gian hàng mà xung quanh toàn là đồ chơi trẻ em. Cái nào cũng đẹp cũng xinh. Món nào tôi cũng thích. Nhưng mẹ bảo tôi: “Con chỉ được chọn một món đồ chơi mà thôi!”. Suy ngẫm một hồi lâu, tôi quyết định chọn con lật đật được đặt ở chính giữa gian hàng.

Con lật đật của tôi mới đáng yêu làm sao, hình dáng của nó tròn xoay như hai trái bóng nhựa ghép lại với nhau, khoác trên mình nó là một chiếc áo màu đỏ thẫm. Trên đầu, lật đật đội chiếc khán màu vàng có viền đăng ten trắng ôm sát khuôn mặt bầu bĩnh. Đôi mắt của nó to, tròn, xanh như hai hòn bi ve, lúc nào cũng mở to trông thật ngây thơ, đáng yêu. Cái mũi tẹt nhưng lại hơi hênh hếch nhìn rất ngộ nghĩnh. Miệng cười rất xinh. Bụng lật đật thắt một cái đai màu vàng nổi bật trôn chiếc áo màu đỏ sẫm. Hai cánh tay lật đật chìa ra hai bên, tròn mũm mĩm dễ thương. Lật đật không biết đi, chỉ ngồi yên một chỗ, nhưng nếu đụng vào lật đật sẽ nghiêng qua nghiêng lại và phát ra âm thanh “long bong! long bong!” nghe thật vui tai.

Từ khi có món đồ chơi này, suốt ngày tôi chỉ ở nhà đùa nghịch với nó, tôi cũng tự hào khoe với các bạn: “Mình cũng có món đồ chơi đây! Một con lật đật mới nguyên.” Bây giờ nhìn lại món đồ chơi này trong tôi vẫn còn dấy lên một tình cảm đặc biệt. Tôi lấy khăn lau lại lật đật và đặt nó vào tủ kính để lưu giữ một kỉ niệm khó quên của tuổi thơ ấu.

Tả con lật đật Mẫu 4

Trong chiếc tủ đựng sách của em có riêng một tủ đựng đồ chơi mà em để dành từ lúc bé đến bây giờ. Đồ chơi nào em cũng giữ gìn cẩn thận, vì nó gắn liền với nhiều kỉ niệm. Tuy nhiên em vẫn thích nhất là cặp đôi lật đật mà mẹ tặng cho em sinh nhật hồi 6 tuổi.

Ngày đó em chưa đủ lớn để hỏi tại sao mẹ lại tặng hai con lật đật cho em nữa. Sau này mẹ mới bảo rằng ngày đó em giống như con lật đật, tròn tròn, đáng yêu, hay chạy nhảy, tự ngã lên và tự đứng dậy.

Hai con lật đật của em là một đôi nên có màu sắc giống nhau, chỉ có kích cỡ khác nhau. Mẹ bảo một con là mẹ và một con là con. Con lật đất phải mẹ cao hơn lật đật con một cái đầu. Thực ra hình dáng lật đật giống như số 8, vòng trên bé hơn vòng dưới. Cái đầu của lật đật và thân đều là hình tròn. Nhưng cái đầu nhỏ hơn cái thân một chút để tạo nên sự cân xứng.

Hai con lật đật đều có màu xanh da trời, nhìn rất dịu mắt. Trên gương mặt của lật đật có hai con mắt to và tròn, long lanh như đang nhìn em âu yếm. Cái môi chúm chím màu đỏ nhìn rất dễ thương. Lật đật ít khi mà đứng một chỗ, vì nó không có chân. Lúc ở nguyên một chỗ thì lật đật lắc lư bên này sang bên kia để lấy sự cân bằng. Mặc dù em có xô ngã lật đật thì nó vẫn tự đứng lên được. Đó là đặc điểm riêng có của đồ chơi lật đật.

Những lúc buồn, em thương mang hai con lật đật ra và chơi. Cứ chốc chốc xô nó ngõ rồi thích thú nhìn nó tự đứng lên. Lúc ấy mọi nỗi buồn trong em đều tan biến đi đâu mất vì có hai người bạn thân thiết này bên cạnh.

Lật lật được để trên nóc tủ cao để mỗi lần ngồi học em có thể ngắm nhìn để lấy cảm hứng học bài. Nhiều lúc đi ngủ em cũng ôm lật đật vào lòng và ngủ ngon lành.

Em rất yêu thích hai con lật đật này. Em sẽ giữ nó mãi để làm món quà kỉ niệm của mẹ, cho tuổi thơ.

Tả con lật đật Mẫu 5

Em có rất nhiều món đồ chơi thú vị khác nhau: từ những cô nàng búp bê đến những trái bóng đủ màu sắc. Nhưng em vẫn thích nhất là cô lật đật mà anh trai đã mua tặng em.

Cô lật đật này trông vô cùng đáng yêu và ngộ nghĩnh. Thân mình tròn xoe, cả cái đầu cũng thế. Anh em nói lật đật là một loại búp bê, một loại búp bê vô cùng đặc biệt từ hình dáng cho đến cách chơi. Nhìn từ xa, cô lật đật này giống như số 8 vậy, nhưng phần thân lại to hơn phần đầu. Người ta làm như vậy là để cho cô có thể giữ được thăng bằng dễ dàng và tốt hơn.

Cả người cô khoác một tấm áo màu đỏ rực rỡ. Trên chiếc áo ấy được trang trí bởi nhiều hoa văn khác nhau, nhìn qua có cảm giác như đây là một cô búp bê Nga vậy. Khuôn mặt tròn xoe, hai má bánh bao phúng phính như em bé, cái miệng hồng cười thật tươi. Hai mắt to tròn như lúc nào cũng chứa ý cười vậy. Hai cái tay cũng là hai trái hình cầu trắng nho nhỏ đính ở hai bên. Nhìn đôi tay đặc biệt ấy là em lại nhớ tới bàn tay của chú mèo máy Đô rê mon trong bộ phim hoạt hình cùng tên mà em rất thích từ khi còn bé.

Mỗi khi rảnh rỗi em lại mang cô lật đật này ra ngắm thật lâu. Em vẫn còn nhớ ngày bé, anh trai đều bế em ngồi trong lòng anh, cầm tay em mà đẩy người lật đật. Hai anh em thích thú ngồi nhìn cô nàng nghiêng sang bên này, nghiêng qua bên kia để giữ thăng bằng. Dù cả hai đẩy mạnh thế nào thì cô lật đật cuối cùng vẫn cứ không đổ xuống. Mỗi ngày cuối tuần, em đều mang cô nàng ra ngoài hiên, dùng khăn lau sạch những bụi bám trên người, để cô nàng thỏa thích phơi dưới nắng dịu cả một ngày.

Em rất thích cô lật đật này bởi đó là món quà yêu thương của anh trai em. Em sẽ luôn giữ gìn và bảo vệ thật cẩn thận.

Tả con lật đật Mẫu 6

Mỗi người đều có một món đồ chơi yêu thích đầy kỉ niệm của mình. Em cũng vậy. Với em, món đồ chơi ý nghĩa nhất chính là cô lật đật đã theo em từ ngày em còn học mẫu giáo – món quà của bà nội em.

Ngày còn bé, em hay khóc lắm, ai dỗ cũng không nghe. Bởi vậy bà đã tặng cho em cô lật đật này. Em còn nhớ, khi lần đầu trông thấy cô nàng, trông thấy một cô búp bê kì lạ khác hẳn với những cô búp bê em từng có, tiếng khóc lóc lúc nào đã ngưng lại. Em vội vã muốn xuống khỏi lòng mẹ mà đến gần sờ thử cô nàng một chút. Lớp sơn mềm mịn màu xanh lam bắt mắt giống như màu của bầu trời xanh khiến em yêu thích không ngơi tay.

Cô nàng này không có đôi chân dài như những cô búp bê khác, thân mình tròn xoe như trái bóng. Bởi vậy, cho dù em đẩy thế nào, khiến cô nàng nghiêng bên này, ngả sang bên kia thì cuối cùng cô vẫn cứ đứng vững vàng trên mặt đất được. Nội em nói, nội cũng mong em có thể được như thế. Sau này, dù có gặp khó khăn thế nào, đều phải tự mình biết đứng dậy vũng vàng, giống như cô lật đật này vậy. Lời bà nói vẫn còn in đậm trong tâm trí em, em còn nhớ mãi và vẫn luôn làm theo lời bà dạy.

Chẳng hiểu vì sao, nhìn cô nàng, em lại thấy có phần giống như những quả cầu đắp lên nhau, như người tuyết vẫn thường thấy trên ti vi vậy. Cái môi chúm chím, hai mắt to tròn luôn nhìn em, như bà nội luôn dõi theo em vậy. Hai cái má hồng hào, phồng phồng lên như bánh bao nhỏ, nhìn vô cùng dễ thương. Cho đến bây giờ, dù đã học lớp 4 nhưng em vẫn thích cô nàng này lắm.

Em rất yêu cô lật đật mà nội đã tặng cho em. Em sẽ giữ gìn và bảo vệ thật cẩn thận cho đến khi em lớn lên hẳn bởi đó là món quà vô giá, món quà của tình yêu thương.

Tả con lật đật Mẫu 7

Đứa trẻ nào cũng sở hữu những món đồ chơi cho riêng mình. Em cũng vậy, nhà em có một tủ đồ chơi. Đồ chơi nào cũng đẹp và đáng yêu vô cùng. Nhưng em thích nhất là con lật đật mà bà nội tặng em.

Trông lật đật mới ngộ nghĩnh, đáng yêu làm sao! Hình dáng lật đật giống như số 8, vòng trên bé hơn vòng dưới. Cái đầu của lật đật và thân của nó đều là hình tròn. Nhưng cái đầu nhỏ hơn cái thân một chút để tạo nên sự cân xứng. Lật đật khoác trên mình một chiếc áo màu đỏ thẫm. Trên đầu, lật đật đội chiếc khăn màu vàng có viền trắng ôm sát khuôn mặt bầu bĩnh. Trên gương mặt của lật đật có hai con mắt to và tròn, long lanh như đang nhìn em âu yếm. Cái miệng nhỏ nhắn lúc nào cũng nhoẻn một nụ cười tươi xinh. Cái mũi tẹt nhưng lại hơi hênh hếch nhìn rất ngộ nghĩnh. Bụng lật đật thắt một cái đai màu vàng nổi bật trôn chiếc áo màu đỏ sẫm. Một búi vải nhỏ dưới cằm như chiếc khăn quàng đỏ rực của các bạn học sinh. Lật đật không có chân, chỉ có đôi tay gắn liền với thân mình. Mặc dù không có chân nhưng lật đật đứng rất vững. Em có xô ngã lật đật thì nó vẫn tự đứng lên được. Đó là đặc điểm riêng có của đồ chơi lật đật. Những lúc buồn, em thường mang con lật đật ra và chơi. Cứ chốc chốc xô nó ngã rồi thích thú nhìn nó tự đứng lên. Lật đật sẽ nghiêng qua nghiêng lại và phát ra âm thanh “long bong…long bong” nghe thật vui tai. Lúc ấy mọi nỗi buồn trong em đều tan biến đi đâu mất vì có người bạn lật đật thân thiết này bên cạnh. Lật lật được để trên nóc tủ cao để mỗi lần ngồi học em có thể ngắm nhìn để lấy cảm hứng học bài. Nhiều lúc đi ngủ em cũng ôm lật đật vào lòng và ngủ ngon lành.

Em rất yêu thích con lật đật mà bà nội tặng cho em. Mỗi khi chơi xong, bao giờ em cũng cất chú vào chiếc tủ kính thật gọn gàng, ngăn nắp. Em sẽ giữ nó mãi để làm món quà kỉ niệm của bà nội, cho tuổi thơ của em.

Tả con lật đật Mẫu 8

“Ơ này con lật đật!

Mi ngồi tót lên bàn

Nơi quyền lực sẽ ban

Trên giấy tờ cơ mật”

Mỗi khi nghe lời bài thơ “ con lật đật ” của Đinh Kim Chung vang lên thì hình ảnh con lật đật lại hiện lên trong tâm tưởng của em. Em rất thích chơi con lật đật, em thích nó từ khi còn rất nhỏ.

Con lật đật ở nhà của em cao khoảng gang tay. Nó sở hữu một thân hình tròn trịa, mập mạp, gần như béo phì. Luôn lắc qua lắc lại khi bị chạm đến. Toàn thân đỏ tươi, nổi bật. Chiếc đầu tròn trùm khăn đỏ.Khuôn mặt bầu bĩnh, xinh xắn.Thân hình tròn như con quay. Giữa bụng có chiếc thắt lưng, trông đĩnh đạc lắm. Hai tay ngắn, ép sát thân. Đặc biệt không có chân mà đứng rất vững.Nghiêng ngả cỡ nào cũng đứng thẳng sau một hồi lắc lư. Ngộ nghĩnh và bận bịu, đúng với tên “lật đật”. Nhưng đặc biệt, lật đật không ăn vạ bao giờ, ngã xuống đất là lại tự đứng lên ngay, miệng vẫn cười tươi roi rói.Lật đật quả là dũng cảm và kiên cường, dù có vấp ngã bao lần nhưng vẫn mạnh mẽ đứng dậy. Em sẽ học tập chú lật đật để trở thành một cô bé ngoan, kiên cường, dũng cảm. Lâu lâu em lại mang lật đật ra rửa cho sạch để nó luôn được mới và thơm tho hơn. Nhìn con lật đật sạch sẽ em thấy nó đáng yêu biết nhường nào. Cứ khi nào rảnh dỗi là em lại mang lật đật ra chơi và nghe những âm thanh nó phát ra.

Em rất yêu quý con lật đật của em. Em sẽ luôn bên cạnh nó và là người bạn thân thiết của nó mãi mãi. Em mong nó sẽ luôn mới và không bị thất lạc vì nếu vậy em sẽ rất buồn.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*